⬅ Trước Tiếp ➡

Lỗ Xương Hoành gật đầu "Cô ta đã tính toán sâu xa như vậy, dĩ nhiên sẽ không tha cho con trai tôi. Tôi ngoại trừ thú nhận ra, vốn không còn đường nào khác."
Trương Lâm Quảng liếc nhìn ông ta.
Trương Tri hơi nhíu mày.
Hai anh em từ phòng giam đi ra, im lặng với nhau một lát.
Trương Lâm Quảng hỏi anh ta "Em cảm thấy chỗ nào không đúng?"
"Lời nói thì không có chỗ nào không đúng. Nhưng sự việc thì h0àn toàn không đúng." Trương Tri nói.
"Bảo người bắt Trương Tự Kiều và Trương Hải lại, cũng thẩm vấn bọn họ một chút." Trương Lâm Quảng nói "Đối chiếu khẩu cung với nhaụ"
Trương Tri "Em đi làm ngay."
Anh ta dẫn người đến bệnh viện quân y.
Tình hình ở bệnh viện quân y lại h0àn toàn khác với suy nghĩ của Trương Tri.
Anh ta đến nơi mới biết Trương Tự Kiều đã được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt.
Trương Hải vừa nhìn thấy Trương Tri, vừa vội vừa giận "Nhị thiếu gia, cái tên lang băm đáng chết kia, trên dao của ông ta có độc, Kiều Kiều sắp phát điên rồi "
Trương Tri "Người thế nào rồi?"
Đi đến cửa phòng chăm sóc đặc biệt đã nghe thấy tiếng kêu rên của Trương Tự Kiềụ
Cô ta quá đau đớn, mỗi một khắc đều như ở tɾong địa ngục. Đau và ngứa không thể chịu đựng nổi, cô ta bị trói lại, lưng cũng bị cô ta giãy giụa đến trầy da.
Lúc thẩm vấn Lỗ Xương Hoành, ông ta không hề nhắc tới chuyện bôi độc lên dao.
Lỗ Xương Hoành luôn miệng nói dự tính của Trương Tự Kiều và ông ta đều là lợi dụng͟͟ áp lực dư luận, để ông ta an toàn rút lui.
Trong tình huống này, bôi độc không nghi ngờ gì sẽ làm nặng̝ thêm tội trạng của ông ta, ông ta không cần thiết phải làm vậy.
Mắt Trương Tri xoay chuyển, bất động thanh sắc nhìn về phía Trương Hải "Lỗ Xương Hoành đều khai cả rồi. Chỉ cần chúng tôi thả ông ta, ông ta sẽ đưa thuốc giải."
Trương Hải vui mừng quá đỗi "Nhị thiếu gia, cậu mau bảo ông ta đưa thuốc giải đến đây."
Trương Tri "Chú Hải, nếu chú không nói rõ ngọn ngành thì tôi không có cách nào ăn nói với anh cả tôi được."
Vẻ mặt Trương Hải hơi thu lại, rất do dự.
Trương Tri "Nếu cứ tiếp tục như vậy, Tự Kiều sẽ lở loét toàn thân mà chết."
Trương Hải kinh hãi "Không được "
"Có chuyện gì? Chú nói cho tôi biết, tôi đi khuyên anh cả." Trương Tri nói.
Trương Hải trầm ngâm.
Ông ta vẫn nói đỡ cho mình và Trương Tự Kiều, chỉ nói Lỗ Xương Hoành muốn báo thù, bọn họ mới giúp ông ta.
Trương Hải "Đây không phải lời nói thật Loại lời này, không lừa được anh cả tôi đâụ Anh ấy không buông tha, tôi không có cách nào cứu Tự Kiềụ"
Trương Hải "Nhị thiếu gia..."
"Chú Hải, nếu kéo dài nữa thì người chịu tội là con gái chú. Người làm cha như chú, thật đủ nhẫn tâm." Trương Tri lạnh lùng nói.
Trương Hải đành phải nói thật "Tôi muốn điều tới Thiên Tân làm Tổng trưởng nha môn hải quan, Kiều Kiều muốn giúp Nam Thù một lần. Chúng tôi cũng không phải cố ý. Nếu không phải các cậu cứ đè nén công việc của tôi, Nam Thù lại cao ngạo không để ý tới Kiều Kiều, chúng tôi cũng sẽ không liều lĩnh."
Lại nói "Cậu xem, Kiều Kiều còn đỡ dao thay cho Nam Thù, Nam Thù chẳng bị sao cả."
Trương Tri "Ngoại thất và con trai của Lỗ Xương Hoành, các người giấu ở đâu rồi?"
Trương Hải nói một địa chỉ.
Trương Tri sai người đi xem, phát hiện người đi nhà trống, đã sớm không còn ai.


⬅ Trước Tiếp ➡