Chương 1287
Trương Nam Thù mở miệng định giải thích, lại vội vàng dừng câu chuyện của mình lại, cô ấy chưa nói gì cả, giải thích chính là có tật giật mình.
"Ồ, em còn tưởng anh xem báo, lo lắng cho em nên mới đặc biệt chạy về." Trương Nam Thù tiếp lời rất tự nhiên.
Tôn Mục không nói gì.
Trương Nam Thù lại hỏi "Ăn cơm chưa?"
"Vẫn chưa."
"Đi ăn cơm trước đã nhé." Cô ấy nói.
Cô ấy gọi hầu gái, bảo cô ấy xuống ßếp lớn dặn dò một tiếng.
Tôn Mục "Không vội, anh nói chuyện ở khu đóng quân với em trước đã. Có mấy việc, quân trưởng Lưu nhờ anh nhất định phải báo cáo sớm cho em."
Trương Nam Thù nói được.
Hai người vào thư phòng ngồi xuống, Tôn Mục trình bày từng việc ở khu đóng quân cho cô ấy nghe.
Trương Nam Thù nghe xong, cảm thấy đều không phải chuyện lớn, bèn nói "Lát nữa em sẽ gửi đïện báo cho quân trưởng Lưu, để ông ấy tự xử lý."
Lại nói "Anh không nhúng tay vào là tốt nhất, cả anh và em đều không nên làm người ác. Lữ trưởng này là thân tín của quân trưởng Lưu thì nên để ông ấy tỏ thái độ."
Tôn Mục gật đầụ
Anh ấy lại nói mấy chuyện tɾong thành.
Hồi Trương Nam Thù còn rất nhỏ, mỗi khi quấy khóc không dứt, Trương soái vừa họp vừa dỗ con. Trương Nam Thù cứ thế dựa vào cánh tay cha ngủ thiếp đi.
Lớn hơn chút nữa, Trương soái bàn luận việc quân sự cũng không tránh mặt cô ấy.
Trương Nam Thù mưa dầm thấm lâu, hiểu biết nhiều hơn người khác, Tôn Mục kể cho cô ấy chuyện ở khu đóng quân, cô ấy nghe xong liền biết có mưu mô gì.
"... Có lẽ em phải tự mình đi tuần tra một chuyến." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Lần trước anh hai em cũng nói như vậy, bảo em đi xem thử. Chỉ là anh cả phản đối, sợ em đi ngược lại gặp nguy hiểm."
Tôn Mục "Em tự mình cân nhắc xem."
Hai người trò chuyện cả tiếng đồng hồ mới kết thúc.
Vú nuôi sai người chuẩn bị nước nóng và quần áo để thay cho Tôn Mục, lại thay toàn bộ chăn ga gối đệm tɾong phòng ngủ của Trương Nam Thù.
"Tối nay cô gia ăn gì? Để tôi xuống ßếp dặn dò một tiếng." Vú nuôi nói.
"Thanh đạm một chút là được." Tôn Mục nói.
Vú nuôi vâng dạ, lại nói "Đã pha trà giải nhiệt, còn có hoa quả tươi, cô gia ăn lót dạ trước. Phòng tắm cũng chuẩn bị xong rồi."
Tôn Mục “Cảm ơn."
Vú nuôi lui ra ngoài.
Người hầu phục vụ tɾong sân đều không đến trước mặt bọn họ hầu hạ.
Trước mặt không có ai, Trương Nam Thù hơi không được tự nhiên, nói với anh ấy "Anh đi đường vất vả rồi, đi tắm rửa thay quần áo trước đi."
Tôn Mục gật đầụ
Anh ấy đi về phía phòng tắm, Trương Nam Thù định về phòng ngủ, Tôn Mục đột nhiên gọi cô ấy "Nam Thù."
Trương Nam Thù quay đầu lại "Sao thế?"
Tôn Mục bước lên vài bước.
Anh ấy muốn nói lại thôi.
Trương Nam Thù liền đi về phía anh ấy "Sao vậy? Anh có chuyện gì à..."
Lời cô ấy còn chưa dứt, đột nhiên bị Tôn Mục bế ngang lên.
Trương Nam Thù đột ngột bị nhấc bổng, sợ hãi hét lên một tiếng, hai người hầu gái lập tức chạy ra xem tình hình, thấy cảnh này, lại nhanh chóng tránh đi.
"Á, anh, anh..."
Tôn Mục rất khỏe, ôm chặt lấy cô ấy một cách vững vàng, đi vào phòng tắm.
Đặt cô ấy xuống, anh ấy liền hôn cô ấy.
Phòng tắm mát mẻ, quần áo trên người Trương Nam Thù rơi xuống hết, bị anh ấy giam tɾong lòng.