⬅ Trước Tiếp ➡

Bồn tắm lớn kiểu mới rất trơn, bám thế nào cũng không vững. Còn Tôn Mục quỳ phía sau cô ấy lại rất vững vàng, luôn giữ chặt e0 cô ấy.
Trương Nam Thù đau đầu gối, e0 cũng đaụ
"... Chưa ngâm cái đó." Cô ấy hít thở không thông, nói chuyện đứt quãng, âm cuối run rẩy.
"Anh sẽ cẩn thận, không làm vào tɾong đâụ" L ng ngực anh ấy dán vào lưng cô ấy, sự nóng bỏng cuồng nhiệt bám lấy cô ấy.
Khi Tôn Mục buông cô ấy ra, cả người cô ấy trượt vào tɾong bồn tắm, suýt chút nữa đập cằm.
Anh ấy chỉ đành rảnh một tay đỡ lấy cô ấy, kéo the0 cả anh ấy cũng ngã nhào.
Trương Nam Thù biến sắc.
"Bẩn chết đi được, bảo anh làm bậy này " Cô ấy vươn tay đánh ma͙nh vào vai anh ấy.
Tôn Mục cười, mày mắt đoan chính cong lên, có chút giảo hoạt.
Anh ấy vừa lau bắp chân dính bẩn cho cô ấy, vừa xả nước, hơi thở có chút hổn hển nhưng vẫn một mực đòi hôn cô ấy.
"Nam Thù, anh đi lâu như vậy, em có quên anh không?" Anh ấy hỏi.
Trương Nam Thù ngâm mình tɾong nước ấm, gân cốt rã rời.
Ngày thứ ba sau khi Tôn Mục đi, cô ấy đến tháng. Mùa hè có kinh rất khó chịu, tâm trạng cô ấy không tốt lắm, vất vả lắm mới hết, mấy ngày nay trời cũng bớt oi bức, cô ấy đang sống những ngày thoải mái.
Ngày lành chưa qua được bao lâu, Tôn Mục đột nhiên trở về.
Trương Nam Thù dở khóc dở cười.
Cô ấy có chút nhớ nhung thời mình chưa kết hôn.
Khi đó, giường là của một mình cô ấy, có thể ngủ yên tĩnh cả đêm.
Kể từ khi cô ấy mãn tang, ban đêm khiến cô ấy có chút sợ hãi.
Không chỉ mệt mà nửa đêm còn bị anh ấy ôm chặt cứng, khiến sau gáy cô ấy nóng đến nổi rôm.
"Không có lâu " Trương Nam Thù nghiến răng nói "Sau này hai tháng anh hãy về một lần "
Tôn Mục cười, bóp cằm cô ấy, bắt cô ấy quay mặt lại, lại hôn lên môi cô ấy.
"Không thể nào." Anh ấy nói "Hai tháng mới về một lần, anh sẽ phát điên mất."
Trương Nam Thù "Lần này bao giờ anh đi?"
"Anh mới về mà." Anh ấy nói.
Trương Nam Thù "..."
Hầu gái mang đồ ngủ của Trương Nam Thù vào phòng tắm, Trương Nam Thù hận không thể vùi đầu xuống nước.
Hai người về phòng nghỉ ngơi.
Trong lúc chợp mắt, cả hai đều ngủ thiếp đi.
Hơn tám giờ tối, Trương Nam Thù đói đến tỉnh, sai người sang chỗ Nhan Tâm hỏi xem có gì ăn không.
Rất nhanh chị Trình đã làm ba món mặn một món canh đưa tới.
"... Cái ông thầy thuốc họ Lỗ kia bị anh vợ đánh cho một trận nhừ tử, hình như liệt giường không dậy nổi. Chuyện nhà ông ta, người ngoài không tiện hỏi đến, ngoại thất và con cái của ông ta không biết xử lý thế nào." Trương Nam Thù kể chuyện trên báo cho Tôn Mục nghe.
Tôn Mục "May nhờ có Nhan tiểu thư."
"Đúng vậy."
"Anh cả và anh hai quả thực nên nghĩ cách đối phó tốt với những người bên phía ông chú họ của em." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Chủ yếu là Trương Hải, hai người chú khác cũng tốt lắm. Em còn có mấy cô em họ khác, Trương Tuệ, Trương San, hai em ấy rất dễ thương, em cũng rất thích họ."
Tôn Mục gắp thức ăn cho cô ấy "Nam Thù, em là người rất rộng lượng, không thù dai."
Trương Nam Thù "Không đáng."


⬅ Trước Tiếp ➡