⬅ Trước Tiếp ➡

Chương Dật đứng dậy “Có thể. Hai vị cứ từ từ ôn chuyện, tôi gọi người thêm hai món nữa."
Nhan Tâm nói cảm ơn.
A Tùng ngồi xuống vị trí bên cạnh Nhan Tâm.
Cô nhìn cậu ấy, cảm xúc khó tả, nhưng lại vì cái gì đó gián đoạn mà không liền mạch.
Điều này dẫn đến tâm trạng cô đặc biệt phức tạp.
"Chị A Vân, anh to con vẫn khỏe chứ?" Cậu hỏi.
Nhan Tâm "..."
Tại sao bọn họ đều nhiệt tình đặt những biệt danh kỳ quái cho Cảnh Nguyên Chiêu vậy?
Chẳng lẽ lúc ở Quảng Thành, Nhan Tâm và A Tùng đều gọi Cảnh Nguyên Chiêu là "anh to con"?
Vóc dáng của Cảnh Nguyên Chiêu ở tɾong cái thôn tại Quảng Thành kia, quả thực là hạc giữa bầy gà.
Một câu "anh to con" cũng xứng đáng.
"Anh ấy rất khỏe, chỉ là chân vẫn chưa cử động được lắm." Nhan Tâm nói.
A Tùng "Lúc em đón được anh ấy, anh ấy bị thương không nặng̝ không nhẹ, nhưng đều là vết thương ngoài da. Bác sĩ không tìm ra nguyên nhân anh ấy hôn mê bất tỉnh. Đoán chừng là não bị va đập, bên ngoài không nhìn ra, bị thương ở bên tɾong. Chân của anh ấy cũng là do não bị thương gây ra. Chị A Vân, mọi người đưa anh ấy đi tìm bác sĩ Tây y khoa não giỏi xem sao."
Nhan Tâm "Cảm ơn em. Thời gian qua bọn chị vẫn luôn tìm thầy chạy chữa."
Cô kìm nén cảm xúc của mình.
A Tùng cũng dùng sức nắm chặt đôi đũa tɾong tay, cố gắng giữ cảm xúc bình tĩnh, từ từ kể cho cô nghe những chuyện này.
"A Tùng, chị..." Hồi lâu, Nhan Tâm khó khăn mở miệng.
"Lúc anh to con đi có nhắc với em, chị không nhớ chuyện ở Quảng Thành, lúc đó chị bị thương rất nặng̝." A Tùng nói.
Nhan Tâm "Nhưng chị mơ thấy em."
Cảm xúc đang cố gượng của A Tùng, đột nhiên mất kiểm soát "Thật sao?"
"Phải, chị mơ thấy em mấy lần." Nhan Tâm nói.
Cô kể về giấc mơ của mình.
A Tùng gấp gáp gật đầu "Đó không phải là mơ, đó là sự thật Lúc đó có chị, anh to con và em. Chị A Vân, em biết ngay chị sẽ không quên em mà."
Nhan Tâm nhìn thấy sự chân thành tha thiết của cậu ấy, tɾong lòng chua xót vô cùng.
A Tùng là gian tế, thân phận của cậu ấy là giả, nhưng tình cảm bọn họ chung sống lại là thật.
"Chị còn nhớ ký hiệu tay của em. Trước đây hình như chúng ta dùng cách này để truyền tín hiệụ" Nhan Tâm lại nói.
Câu nói này của cô, nói rất nhanh, giọng cũng rất thấp.
"Đó là ám hiệu trộm thú săn." A Tùng cười nói, giọng cũng rất nhẹ "Chú tư săn bắn, chúng ta thường xuyên đi trộm một ít về để ăn cho đỡ thèm."
Nhan Tâm "..."
"Chị A Vân, chị không nhớ cũng không sao." A Tùng nói, ánh mắt lại ảm đạm xuống "Em, em cũng không phải là A Tùng."
Nhan Tâm bỗng nhiên nắm lấy tay cậu ấy.
"Không sao cả." Cô nhìn cậu ấy chằm chằm, nhìn thấy sự thấp thỏm của cậu ấy, mắt cay cay "Trong lòng chị, em chính là A Tùng, là em trai ruột của chị."
A Tùng vui mừng khôn xiết, tɾong mắt ngấn lệ.
Cậu ấy vội vàng quay mặt đi lau nước mắt.
Nhan Tâm lại hỏi cậu ấy "Thời gian qua, người của Thất Bối Lặc có đánh em không? Còn anh cả em nữa, anh ta có đánh em không?"
"Không có." A Tùng nói "Em lại chẳng thừa nhận cái gì, bọn họ đánh chết em là xong. Bọn họ chỉ đang cổ động em, bảo em đến làm nội gián bên cạnh các chị."
Nhan Tâm và A Tùng trò chuyện một lát.


⬅ Trước Tiếp ➡