Chương 1297
Ánh mắt hai người giao nhau giây lát, Nhan Tâm nhìn anh ta chằm chằm không chớp mắt, anh ta bèn dời ánh mắt đi trước.
"Nhan tiểu thư, muốn cho cô gặp một cố nhân." Thất Bối Lặc nói.
Nhan Tâm "Cố nhân ở đâu?"
"Đi ăn cơm trước đã. Nhan tiểu thư muốn ăn gì?" Anh ta hỏi.
Nhan Tâm "Bắc Thành có món gì ngon không?"
"Cái gì cũng có, Nhan tiểu thư tự chọn." Chương Dật nói.
Nhan Tâm “Đồ tây ăn không quen, ăn chút món Hoài Dương được không?"
"Được, gần đây có tiệm cơm Hoài Dương." Chương Dật nói.
Xe của anh ta mở đường phía trước, Bạch Sương lái xe đi the0, sau khi bọn họ xuấtphát, phía sau có hai chiếc ô tô bám the0, chặn đường lui của Nhan Tâm.
Bạch Sương "Có mai phục."
"Anh ta không dám làm gì đâụ" Nhan Tâm nói "Dù anh ta có tức đến hộc máu thì cũng sẽ không trở mặt vào lúc này. Không biết căn cứ Song Ưng Môn của anh ta có phải thực sự ở Thanh Đảo hay không."
Bạch Sương "Con người này ranh ma, có hơi khó đối phó."
Nhan Tâm cười "Cô lại vội rồi. Từ từ thôi, Bạch Sương, chúng ta phải bình tĩnh hơn kẻ địch. Hiện giờ cục diện chính trị ở Bắc Thành đang phức tạp, người sốt ruột không phải là chúng ta. Chúng ta cứ vững vàng trước đã."
Bạch Sương vâng lời.
Hai người đi the0 Thất Bối Lặc đến một tiệm cơm.
Tiệm cơm mô phỏng kiến trúc Giang Nam, khiến Nhan Tâm ở Bắc Thành bỗng nhiên nhìn thấy một cảnh quê hương, tɾong lòng khẽ dao động.
Cô có chút nhớ nhà, cũng có chút nhớ phu nhân Đốc quân.
Chương Dật vẫn luôn quan sát cô, thấy vậy cười cười "Nhan tiểu thư, tức cảnh sinh tình sao?"
"Có chút."
"Cô đúng là người nặng̝ tình." Anh ta cười nói.
Lời này, không hiểu sao có chút châm chọc.
Nhan Tâm cũng cười "Bối Lặc gia, oán khí của anh đối với tôi cực lớn. Sao thế, căn cứ Song Ưng Môn của anh thực sự ở Thanh Đảo à?"
Chương Dật nhàn nhạt liếc cô một cái "Có thể là vậy."
"Vậy tôi đoán đúng rồi, vận may không tệ." Nhan Tâm nói.
Chương Dật "Vận may của Nhan tiểu thư vẫn luôn rất tốt. Nếu không, sao từ một nữ thầy thuốc nhỏ bé, thoắt cái biến thành con dâu tương lai của Cảnh gia?"
Tiểu nhị dẫn hai người bọn họ đến phòng bao.
Bạch Sương cũng giống như người của Chương Dật, canh giữ ở cửa.
Nhan Tâm gọi mấy món, cũng mời Chương Dật gọi món.
Trong lúc đó, hai người lại có qua có lại giao lưu vài câu, ai cũng không chiếm được hời.
Lên món hơi chậm, Nhan Tâm trước sau nói lời ẩn ý, moi móc lời của Thất Bối Lặc.
Mà anh ta rất cảnh giác, nửa thật nửa giả, cũng không tiết lộ thông tin hữu dụng͟͟ gì cho Nhan Tâm.
Một bàn thức ăn đã lên đủ, Nhan Tâm ăn no một nửa, mới hỏi Thất Bối Lặc "Không phải nói cho tôi gặp cố nhân sao?"
"Ăn cơm trước đã."
"Tôi no rồi." Nhan Tâm nói "Tôi là phận con gái, dạ dày khá nhỏ."
Chương Dật liếc nhìn cô.
Anh ta dặn dò ra bên ngoài một tiếng.
Một lát sau, có một người trẻ tuổi đi vào phòng bao.
Cậu ấy cao lên không ít, nhưng vẫn có nét đơn bạc của thiếu niên, trên mặt còn vương vài phần non nớt.
Nhan Tâm nhìn cậu ấy, tɾong đầu phảng phất như có gì đó va chạm, giống như một tiếng va chạm đột ngột, dư âm vang vọng, hồi lâu vẫn có chút ngơ ngác.
"Chị A Vân." A Tùng gọi cô.
Nhan Tâm gật đầu với cậu ấy.
Cô nhìn về phía Thất Bối Lặc "Tôi có thể ôn chuyện riêng với cậu ấy không?"