Chương 1302
Nhưng cậu ấy tình cờ gặp được Tướng quân Sato về nước, lên được thuyền của ông ta, còn đỡ cho Tướng quân Sato một phát súng.
Quyền thế của Sato không phải thứ Tùng Sơn gia có thể so sánh.
A Tùng không cố ý nịnh bợ, chỉ rất nỗ lực cầu tiến. Cậu ấy học tập khá có thiên phú, Tướng quân Sato rất hài lòng về cậu ấy.
Thất Bối Lặc đành phải thương lượng với Tùng Sơn Thắng, chi bằng cứ đưa A Tùng đến bên cạnh Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu trước.
"... Sau đó không ngừng châm ngòi, khiến bọn họ nghi ngờ lẫn nhaụ Còn về chuyện liên hôn, cậu vẫn nên tính toán cách khác, đứa em trai này không cùng một lòng với cậu đâụ" Thất Bối Lặc nói.
Tùng Sơn Thắng "Có cùng một lòng hay không thì có liên quan gì? Trên người nó chảy dòng máu của Tùng Sơn gia, nó ắt có chỗ dùng."
Thất Bối Lặc lại ngã một cú đau vì Nhan Tâm.
"Người phụ nữ này, nhất định phải trừ khử cô ta " Tùng Sơn Thắng cũng nói "Cô ta rất tà môn."
Tùng Sơn Thắng không dám nói, từ khi Thất Bối Lặc tiếp quản Đảng Bảo Hoàng, liên tiếp thất bại mấy lần, đều liên quan đến Nhan Tâm.
Hơn nữa đều là ngã sấp mặt vì những chuyện nhỏ nhặt.
Giống như một đại tướng quân, chém giết trước trận địch thắng lợi giòn giã, nhưng lại bị một hòn đá tɾong doanh trại của mình ngáng chân, ngã một cú vỡ đầu chảy máu vô cùng thảm hại.
Đại tướng quân phải nghiên cứu chiến lược của quân địch, chứ đâu có thời gian đề phòng hòn đá bên đường.
Cho nên Nhan Tâm tà môn.
Quả thực là phòng không xuể.
Thất Bối Lặc "Rất nhiều người ở Nghi Thành cũng nói cô ta tà môn."
"Trông cô ta có vẻ chẳng có gì nổi bật, nhưng rất nhiều lần đại sự của anh đều bị cô ta phá hỏng." Tùng Sơn Thắng lại nói.
Nghĩ đến đây, Thất Bối Lặc tức giận đến mức nốt ruồi giữa trán càng thêm đỏ tươi.
Anh ta hung hăng siết chặt ngón tay, muốn băm vằm Nhan Tâm thành ngàn mảnh.
Bình tĩnh một lát, Thất Bối Lặc đi đến phủ Trương soái.
Gần đây, làn sóng chống phục bích quá cao, Thất Bối Lặc không tiện đi lại công khai, đành phải đi cửa hông, đến gặp vợ chồng Trương Lâm Quảng.
Trương Lâm Quảng ở nhà một mình, vợ anh ta là Doãn Khanh Vân đã về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Chuyện lần này, kéo cả Doãn gia vào cuộc, Doãn Khanh Vân tức gần chết, nói đứa em chồng Trương Tri này muốn hại nhà cô ta.
Trương Lâm Quảng khó xử trăm bề.
Thất Bối Lặc đến nhà, muốn anh ta quản giáo Trương Tri.
"... Nó bị cha tôi chiều hư rồi, dầu muối không ăn, lại không có cái nhìn đại cục." Trương Lâm Quảng bất lực nói “Cậu bảo tôi phải làm sao? Nó là em trai tôi, tôi vừa không thể hại nó, lại không thể đánh nó một trận."
"Lần này cậu ta đã gây ra rắc rối rất lớn cho chúng tôi." Thất Bối Lặc nói "Không chỉ chúng tôi, nhà vợ Doãn thị của cậu cũng bị liên lụy. Xem ra, tɾong mắt cậu ta không hề có người anh cả là cậụ"
Trương Lâm Quảng tức giận thở hắt ra một hơi.
Vợ anh ta là Doãn Khanh Vân cũng nói như vậy.
Nhưng Trương Lâm Quảng hiểu rõ, em trai anh ta chỉ là không có não, lại hống hách tự phụ.
Anh em bọn họ, còn lâu mới đến mức một mất một còn.
"Bối Lặc gia, đầu mối tiếp ứng bên phía cậu không phải vẫn luôn rất bí mật sao? Sao lại để lọt ra cái lỗ hổng lớn như vậy?" Trương Lâm Quảng hỏi.
Thất Bối Lặc "..."