Chương 1303
Anh ta cũng không biết sai ở khâu nào.
Nhưng anh ta có thể khẳng định, nhất định là A Tùng đã nhìn trộm được bí mật, lần gặp mặt ở tiệm cơm lần trước, cậu ấy lại ngầm truyền bí mật này cho Nhan Tâm.
Mà Nhan Tâm đã tiết lộ chuyện này cho Trương Tri.
Trương Tri cũng không đến nỗi bất tài vô dụng͟͟ như lời Trương Lâm Quảng mô tả, anh ta có bản lĩnh đấy.
"... Vợ cậu đâu?" Thất Bối Lặc trầm ngâm hồi lâu mới hỏi.
Trương Lâm Quảng "Về rồi, ông nội tìm cô ấy. Là vì chuyện lộ bí mật."
"Đi đón cô ta về đi." Thất Bối Lặc nói.
Trương Lâm Quảng gật đầu, đích thân đi đón.
Lão thái gia Doãn gia rất không khách khí, mắng thẳng mặt Trương Lâm Quảng, nói anh ta không quản được em trai, lại nói Trương Tri ngu xuẩn "Võ tướng đều không có não. Cậu tốt nhất nên quản thúc nó, nếu cậu không dạy dỗ nó thì chúng tôi sẽ không nể tình đâụ"
Lão thái gia Doãn gia là Tể tướng tiền triều, tɾong chính phủ dân chủ mới cũng có môn đồ của ông ta.
Từ Lãng cũng là học trò của Doãn lão thái gia.
Thông gia giữa Trương gia và Doãn gia là do Trương soái cầu đến. Doãn lão thái gia ỷ g͙ià lên mặt, đến Trương soái còn dám mắng, huống chi là Trương Lâm Quảng?
Trương Lâm Quảng không dám ho he một lời, mặc cho lão thái gia mắng nửa ngày, mới biện bạch "Không phải lỗi của thằng hai, là do Nhan tiểu thư kia."
"Cô ta là ai?" Doãn lão thái gia lạnh lùng hỏi.
Trương Lâm Quảng định giải thích, Doãn lão thái gia tiếp tục nói "Một người đàn bà bị Cảnh gia đuổi đi, vừa không quyền thế, lại mất căn cơ, chỉ biết xúi giục gây chuyện. Tại sao các cậu còn giữ mạng cho cô ta?"
Trương Lâm Quảng nửa ngày không tiếp lời được.
Doãn Khanh Vân giải thích "Ông nội, người phụ nữ đó đi the0 thiếu soái Cảnh, bọn cháụ.."
"Một tên què ngồi tù, các cháu còn không làm gì được cậu ta sao? Sớm muộn gì cũng phải nuốt trọn Cảnh gia, đối xử tốt với cậu ta có lợi ích gì cho các cháu?" Doãn lão thái gia nói.
Lại nói "Giết người phụ nữ đó, tống tên què vào tù đi."
Trương Lâm Quảng không dám nhận lời.
Doãn Khanh Vân nói lảng sang chuyện khác "Ông nội, chú ý sức khỏe."
Trên đường về, Doãn Khanh Vân nói ông nội cô ta rất tức giận.
Trương Tri không màng thế cục, vạch trần gốc rễ của Đảng Bảo Hoàng, không chỉ chọc vào mấy kẻ thù gia tộc lớn, mà còn khiến họ hàng thân thích cũng mặt mày xám xịt.
"Nên cho thiếu soái Cảnh một lời cảnh cáo. Hiện giờ anh ta là con tin, không có tư cách xen vào những chuyện này." Doãn Khanh Vân nói.
Trương Lâm Quảng "Cảnh cáo thế nào? Chúng ta đã hứa với Cảnh gia rồi."
"Giết người phụ nữ đó." Doãn Khanh Vân nói đến Nhan Tâm "Trừ khử cô ta, chân cẳng thiếu soái Cảnh bất tiện, không thể gây chuyện được."
Trương Lâm Quảng rất do dự.
Doãn Khanh Vân "Sao vậy?"
"Nhan tiểu thư là bạn của Nam Thù." Trương Lâm Quảng nói.
Doãn Khanh Vân bị anh ta chọc cười "Đứng trước đại sự mà anh chơi đồ hàng đấy à? Còn bạn với bè."
"Nam Thù là em gái anh, tɾong tay em ấy còn có binh quyền." Vẻ mặt Trương Lâm Quảng nghiêm túc "Chúng ta trực tiếp giết Nhan tiểu thư, chỉ ép Nam Thù và thằng hai kết đồng minh thôi."
Doãn Khanh Vân "..."
Cô ta suýt chút nữa bỏ qua điểm này.
Dù cha mẹ chồng đều đã chết, nhưng cô em chồng này cũng không phải người cô ta có thể nắn bóp.