⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm "Chờ tin tốt của anh."
Việc này qua đi hai ngày, Trương Tri dẫn A Tùng tới.
Nhan Tâm đón A Tùng ở cổng viện, dẫn cậu ấy vào tɾong sân.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn thấy cậu ấy, trên mặt nở nụ cười "Mới mấy ngày không gặp, sao trông em có vẻ gầy đi thế?"
A Tùng "Thời gian này khá lo lắng, ăn uống không ngon."
Cảnh Nguyên Chiêu "Vậy bảo chị Trình xào mấy món đi."
Nhan Tâm đi dặn dò một tiếng.
Trương Tri đứng tɾong sân chưa đi, nói với Nhan Tâm rằng anh ta đã dùng thủ đoạn, Thất Bối Lặc mới giao người cho anh ta.
Đồng thời, anh ta cũng nhắc nhở Nhan Tâm "Nói không chừng là Thất Bối Lặc thuận nước đẩy thuyền, để cậu ta đến làm nội gián. Tóm lại, cô đừng có lương thiện quá mức."
Nhan Tâm "Tôi biết rồi."
"Cậu ta chỉ được ở phủ Đại soái hai tiếng đồng hồ, cô để ý thời gian một chút." Trương Tri lại nói.
Nhan Tâm gật đầụ
Chị Trình chuẩn bị cơm nước, Nhan Tâm bảo Bạch Sương canh giữ cửa, cô cùng Cảnh Nguyên Chiêu và A Tùng ba người cùng ăn.
"... Em có dự định gì? Nếu em muốn thì chị sẽ mua một căn nhà gần phủ Đại soái cho em ở." Nhan Tâm nói.
A Tùng lắc đầu "Em vẫn về chỗ anh cả em. Có điều, anh cả em và Bối Lặc gia đồng ý rồi, sau này em có thể tùy ý đi lại."
Nhan Tâm "Em vẫn quay về?"
"Chị A Vân, thời gian qua bọn họ không cho em đi lung tung, mỗi giờ mỗi khắc đều có người canh chừng em. Dù là vậy, bọn họ cũng không giết em. Nếu em khá quan trọng thì không cần thiết phải lãng phí. Huống hồ, dù sao em cũng không phải người Hoa các chị. Đợi mọi chuyện của chị và anh to con yên ổn rồi, nói không chừng em còn về Giang Hộ." A Tùng nói.
Nhan Tâm "Chị sợ bọn họ bất lợi cho em."
"Em sống một mình ở căn nhà gần phủ Đại soái, bọn họ muốn giết em càng dễ như trở bàn tay." A Tùng nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "A Tùng, em phải nhớ kỹ, tɾong lòng Thất Bối Lặc ghi thù hai chuyện, một là anh chạy thoát, anh ta đoán là em mật báo, hai là chuyện tiệm thuốc phiện bị phơi bày ra ánh sáng."
A Tùng gật đầu "Em biết."
Lại nói "Không bao lâu nữa Tướng quân Sato nữa sẽ về đến Thiên Tân. Anh to con, anh biết Tướng quân Sato rất muốn bồi dưỡng em mà."
Cảnh Nguyên Chiêu "Em sẽ h0àn toàn đi lên con đường bộ quân sự này. Không phải em nói em không muốn sao?"
A Tùng im lặng.
Cậu ấy cười khổ "Không quyền không thế, không cha không mẹ, đâu có ai sống được the0 ý nguyện? Giống như anh và chị A Vân, nếu hai người mọi chuyện đều như ý, hai người thà sống ở ngôi làng nhỏ tại Quảng Thành còn hơn."
Nhan Tâm bị cậu ấy nói đến mức tɾong lòng chua xót không thôi.
Cô vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu A Tùng.
A Tùng bất ngờ, nhưng không né tránh. Cậu ấy giống như một chú cún con, còn cố ý cọ cọ vào Nhan Tâm.
"A Tùng, chúng ta đều ở Bắc Thành. Hiện giờ, Thất Bối Lặc coi như đã giải trừ lệnh cấm túc của em, Trương gia cũng sẽ không cấm em đến chơi.
Nếu em có chuyện gì thì gọi đïện thoại cho chị, hoặc trực tiếp đến tìm chị." Nhan Tâm nói.
A Tùng gật đầụ
Trương Tri không cho phép A Tùng ở lại Trương gia, nhưng không nói không cho phép cậu ấy đến làm khách.
Cơm nước xong, lúc A Tùng sắp đi, Nhan Tâm lấy hai thỏi vàng lớn, nhét vào tay cậu ấy.


⬅ Trước Tiếp ➡