Chương 1306
Trương Nam Thù "Chị dâu, chị thương em nhất mà, sao lại làm khó em? Em trước giờ không biết ăn nói, cũng không biết làm việc. Chúng ta ra ngoài, chị mà sứt mẻ miếng nào, anh cả lột da em ra mất."
Doãn Khanh Vân cười "Chị nào có cành vàng lá ngọc như thế?"
"Anh cả coi chị là bảo bối, dĩ nhiên là vô cùng quý giá rồi." Trương Nam Thù nói.
Lại nói "Em trai chị đến rồi, chắc là tìm chị có việc. Vậy bọn em đi trước nhé?"
Doãn Khanh Vân nhìn thấy Doãn Đường Hành đứng phía sau sắc mặt không được tốt lắm, gật đầu với Trương Nam Thù "Đi đi."
Trương Nam Thù từ chính viện đi ra, sắc mặt trầm như sắt nguội.
"... Đừng giận, cô ta không nói gì đâu, chỉ gõ đầu tôi vài câu thôi." Nhan Tâm cười nói.
Doãn Khanh Vân đang cảnh cáo cô đừng xen vào chuyện nội bộ Trương gia.
Thậm chí cô ta không dám bảo Nhan Tâm đừng chống đối Đảng Bảo Hoàng, chỉ dám nhắc chuyện việc nhà.
Nhan Tâm thật sự ăn nhờ ở đậu nên là cái gì cũng đồng ý, cái gì cũng thuận the0 cô ta. Cho nên, Nhan Tâm và Đại thiếu phu nhân Trương gia cũng không cãi nhaụ
Hai người họ giả tình giả ý, trò chuyện còn khá vui vẻ.
Mãi đến khi Trương Nam Thù tới, không khí đột nhiên giương cung bạt kiếm.
"Chị ta có tư cách gì mà gõ đầu chị?" Trương Nam Thù vẫn rất tức giận "Cái nhà này chia làm ba phần, chị và cục sắt là khách của tôi."
Lại nói "Chị có ăn nhờ ở đậu thì cũng là ở đậu chỗ tôi, liên quan gì đến chị ta?"
Nhan Tâm "Đừng giận."
"Tôi mà là chị em bạn dâu với chị ta, xem chị ta có dám thế không? Chẳng qua là bắt nạt tôi. Buồn cười thật, cha mẹ vừa mất, cô em chồng như tôi này liền thấp hơn người ta một bậc." Trương Nam Thù nói.
Nói rồi, tɾong lòng cô ấy chua xót dữ dội.
Nhan Tâm ôm vai cô ấy, cười an ủi "Nam Thù, lần này bọn họ đều chịu tổn thất nặng̝ nề, ai nấy đều chó cùng rứt giậụ Cô so đo với bọn họ làm gì?"
Trương Nam Thù lúc này mới cười lên "Vẫn là chị biết cách an ủi tôi."
Một chiêu này của Trương Tri đã khuấy đảo giới chính trị Bắc Thành đến nghiêng trời lệch đất. Mấy nhân vật lớn đang nổi như cồn đều có chút xám xịt mặt mày.
Áp lực của Trương gia lập tức giảm đi quá nửa.
Nhan Tâm bèn yêu cầu anh ta thực hiện lời hứa "Anh đã đồng ý đón A Tùng qua đây rồi."
Trương Tri "Tôi ghi nhớ tɾong lòng rồi, nhưng trước đó tôi không có cơ hội tốt để làm việc này. Trừ phi tôi đồng ý đứng về phía Thất Bối Lặc."
Nhan Tâm nhàn nhạt cười cười "Tôi không tin kiểu lời nói này của anh. Bắc Thành là địa bàn của Trương gia các anh, không phải là anh không có cách."
Trương Tri trầm ngâm một lát, mới nói "Cô suy nghĩ lại đi. Người cô nói đó, cậu ta là con cháu quý tộc Giang Hộ. Cô hiểu không, Nhan tiểu thư?"
Câu cuối cùng, nói khá nặng̝ nề.
Trương Tri rất không muốn dính líu quá sâụ
Nhan Tâm "Tôi sẽ không sắp xếp cho cậu ấy ở tɾong phủ Đại soái, nhưng tôi cần cậu ấy được tự do, ít nhất cậu ấy không phải bị Thất Bối Lặc giam lỏng tɾong tay."
Trương Tri "Cậu ta ở cùng anh trai mình, không tính là giam lỏng."
"Trương Nhị thiếu gia, chẳng lẽ sau này anh không cần dùng đến tôi nữa sao?" Nhan Tâm sa sầm mặt.
Trương Tri khựng lại.
Hồi lâu, anh ta gật đầu "Được, tôi đi làm."