⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc chia tay, Thời Tam gia đưa cho Nhan Tâm một tấm thẻ bài, bảo cô rằng "Lần này may nhờ có tiểu thần y. Cô có nhu cầu gì cứ đến hiệu thuốc kia, bọn họ sẽ gọi đïện thoại cho tôi."
Nhan Tâm nói cảm ơn.
Tạm biệt nhau xong, Tôn Mục mượn thẻ bài của Nhan Tâm xem thử.
Anh ấy là người biết nhìn hàng, nói với Nhan Tâm "Thời Tam gia đây là rất công nhận cô rồi."
Cảnh Nguyên Chiêu "Con đường này coi như đã đi thông rồi nhỉ?"
"Cũng gần như vậy." Tôn Mục nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Châu Châu Nhi quả nhiên rất lợi hại."
Khi bọn họ trở về, Bạch Sương và phó quan của Tôn Mục chia nhau ra đón, ba người cũng chia nhau lên xe.
Tôn Mục còn có chút việc, chưa về phủ Đại soái ngay.
"... Châu Châu Nhi, những ngày anh không ở nhà, em đã tôi luyện thành tài rồi." Cảnh Nguyên Chiêu nói trên xe.
Nhan Tâm "Cũng tàm tạm."
"Em chắc chắn đã chịu rất nhiều khổ cực." Anh nắm lấy tay cô.
Nhan Tâm nghe câu này, hốc mắt bỗng cay xè.
Những ngày đêm khổ sở chịu đựng đó, vào giờ khắc này đều trở nên có ý nghĩa.
May mà cô chưa từng từ bỏ hy vọng.
May mà trời cao thương xót, thực sự để anh quay về bên cạnh cô.
"Lúc đó em không thấy khổ. Trong lòng có một hơi sức chính là phải chống đỡ. Gia nghiệp của anh, mẹ của anh, em đều phải thay anh giữ gìn." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy cô, dùng sức chôn đầu cô vào tɾong ngực mình.
Ban đầu Nhan Tâm còn trấn tĩnh, nhưng khi ngửi thấy hơi thở trên người anh, mới cảm thấy tâm thần run rẩy. Mắt cô ươn ướt, không kìm được mà nức nở.
Cô nằm tɾong lòng anh, lặng lẽ rơi nước mắt.
Khi mưa gió bấp bênh, nước mắt đã khô cạn, chỉ có thể cắn chặt răng tiến về phía trước, mãi cho đến khi dần dần ổn định, cảm xúc mới có thể thả lỏng, nước mắt mới rơi xuống.
Cô khóc xong, hít sâu một hơi "Thoải mái hơn nhiều rồi."
Bạch Sương đang lái xe không nhịn được cong môi cười.
Cô ấy cũng nhìn ra được, cảm xúc của Nhan Tâm đã nhẹ nhõm, không còn nặng̝ nề và đè nén nữa.
Những ngày khổ cực đã kết thúc rồi.
Về đến phủ Đại soái, Trương Tri rất nhanh đã biết chuyện.
Anh ta chạy tới hỏi Nhan Tâm "Trên giang hồ có tin tức, Mã Bang đã phát ra tấm thẻ bài thứ bảy, là đưa cho cô. Chuyện này là thật hay giả?"
Nhan Tâm "Ai nói vậy?"
"Người tɾong giang hồ nói, có tên có họ đàng h0àng Lục tiểu thư Nhan gia ở Nghi Thành, Nhan Tâm. Từ nay về sau Mã Bang bảo kê cô." Trương Tri nói.
Nhan Tâm có chút vui vẻ "Thời Tam gia tặng tôi một món quà lớn như vậy sao?"
Trước mặt, ông cụ thì chẳng nói gì, thậm chí không nói một câu cảm ơn dư thừa, chỉ khen Nhan Tâm y thuật tốt, lại khen ông nội Nhan Tâm lợi hại.
"Không tệ, cô quả thực lắm mưu nhiều kế." Trương Tri nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ở bên cạnh tiếp lời "Cậu ghen tị đến méo mó mặt mày rồi kìa. Về soi gương đi, bộ mặt này thật khó coi."
Trương Tri "..."
Nhan Tâm không nhịn được bật cười.
Trương Tri bị nghẹn lời, đứng dậy tạm biệt, Nhan Tâm còn tiễn anh ta đến cổng viện.
Cô lại hỏi chuyện bên phía Thất Bối Lặc, còn hỏi thăm A Tùng.
A Tùng tạm thời rất an toàn.
Nhan Tâm và Trương Tri tán gẫu vài câu ở cổng viện. Vì tâm trạng Nhan Tâm tốt, lại vì Trương Tri quả thực ghen tị ra mặt, Nhan Tâm càng thêm vui vẻ.


⬅ Trước Tiếp ➡