⬅ Trước Tiếp ➡

Cô nói chuyện mà mày ngài hớn hở.
Trương Tri thực sự không nhịn được "Bộ dạng tiểu nhân đắc chí quá, cô tém tém lại đi."
Gần như là nghiến răng nghiến lợi.
Nhan Tâm không nhịn được cười.
Lúc hai người bọn họ nói chuyện, có một cô gái đứng bên cạnh đình nghỉ mát trên con đường nhỏ, nhìn chằm chằm vào bọn họ không chớp mắt.
Ánh mắt của cô gái quá mức sắc bén, Nhan Tâm liếc qua khóe mắt phát hiện ra, bèn nhìn lại.
Cô gái mặc sườn xám màu màu xám, xõa mái tóc uốn xoăn bồng bềnh cháy vàng, bên mai tóc cài hai chiếc kẹp kim cương.
Cô ta khẽ cắn môi, ánh mắt khóa chặt trên mặt Nhan Tâm và Trương Tri.
Nhan Tâm thu lại biểu cảm, hỏi Trương Tri "Đó là ai vậy?"
Trương Tri nhìn thấy, sắc mặt vốn khó coi càng thêm âm trầm "Họ hàng."
Nhan Tâm "Họ hàng nào?"
"Cô tra hỏi tôi à?" Trương Tri hừ lạnh, xoay người bỏ đi.
Nhan Tâm "..."
Cô gái thấy thế, không đi về phía Nhan Tâm mà chạy the0 Trương Tri.
Từ xa, Nhan Tâm còn nghe thấy giọng nói nũng nịu của cô gái "Anh hai."
Trương Tri không hề thương hoa tiếc ngọc, bước chân càng đi nhanh hơn.
Cô gái kia đuổi the0 anh ta, mệt đến thở hồng hộc.
Buổi tối, Tôn Mục trở về, anh ấy và Trương Nam Thù đến chỗ Nhan Tâm ăn cơm.
Trương Nam Thù cũng nghe nói tin tốt của Nhan Tâm.
"Lần này Tôn Mục làm được một việc tốt." Trương Nam Thù cười nói "Trư Trư Nhi, sau này Đảng Bảo Hoàng không dám dễ dàng ra tay với chị nữa rồi."
Nhan Tâm "Tôi còn là hương chủ của Thanh Bang ở Nghi Thành, Thất Bối Lặc vẫn không coi tôi ra gì. Mã Bang mà thôi, dọa người thường thì được, chứ không dọa được Thất Bối Lặc đâụ"
"Không sợ anh ta. Anh ta dám giở trò xấu thì làm thịt anh ta." Trương Nam Thù nói.
Cô ấy còn trêu chọc hỏi Tôn Mục "Anh có ghen tị không?"
"Là y thuật của Nhan tiểu thư lợi hại nên mới có tạo hóa như vậy, cái này không ghen tị được." Tôn Mục nói.
Nhan Tâm "Vẫn là Tôn Mục rộng rãi. Trương Nhị thiếu gia thì ghen tị đến phát điên."
Nói đến đây, Nhan Tâm nhắc tới cô gái kỳ lạ kia.
Trương Nam Thù nghe cô miêu tả, hỏi "Có phải ăn mặc giống một ni cô không?"
Nhan Tâm "..."
Thiếu nữ mặc quần áo màu xám quả thực có hơi quá mộc mạc một chút, nhưng Trương Nam Thù nói người ta giống ni cô thì thật sự có chút cay nghiệt.
"... Đó là Phú Văn." Trương Nam Thù tiếp tục nói "Cô ta vẫn luôn muốn gả cho anh hai tôi. Trước kia anh hai tôi có vị hôn thê, bây giờ tɾong nhà lại xảy ra chuyện, anh ấy làm gì có tâm trạng cưới xin?"
Nhan Tâm "Phú Văn là ai?"
"Con nhà cậu tôi." Trương Nam Thù nói "Sau khi có chính phủ dân chủ, nhà ngoại tôi dùng họ Hán, bây giờ mang họ “Phú”. Những người họ Phú có thể đến nhà tôi đều là nhà ngoại tôi."
Nhan Tâm đã hiểụ
"Anh hai cô có chút dã tâm, chắc sẽ không cưới cô em họ bên nhà ngoại cô đâụ" Nhan Tâm nói.
Bởi vì nhà ngoại Trương Nam Thù đã sa sút, không thể làm hậu thuẫn cho Trương Tri.
"Cho dù không có dã tâm thì anh hai tôi cũng không để mắt tới Phú Văn." Trương Nam Thù nói "Anh hai tôi luôn nói cô ta ăn mặc giống một quả phụ trẻ. Chị nghe từ này xem, là rất thưởng thức cô ta sao?"
Nhan Tâm "... Miệng anh ta độc thật."
Sóng gió của Trương gia sắp đến.


⬅ Trước Tiếp ➡