Chương 1316
Trương Nam Thù đâύ võ mồm với anh hai suốt ngày, hai người cãi nhau không dứt. Nhưng so với anh cả, Trương Nam Thù tin phục anh hai hơn.
Người anh hai ghét, Trương Nam Thù cũng không thích.
Cô ấy bị Doãn Đường Hành khuấy đảo đến mức giấc trưa cũng không ngủ được.
Vú nuôi năm lần bảy lượt khuyên cô ấy "Nam Thù, cô phải cẩn thận tiểu nhân tác quái. Cô nhớ kỹ một điểm, cô gia là do Đại soái chọn. Cô không tin bất kỳ ai, nhưng nên tin tưởng Đại soái."
Trương Nam Thù đầy bụng tức "Nhưng Tôn Mục quả thực qua lại mật thiết với Từ Đồng Nguyệt. Anh ấy biết rõ cha của Từ Đồng Nguyệt và Trương gia chúng ta không phải người cùng một đường, còn dính lấy bọn họ."
Lại nói "Tôn gia bọn họ với Từ gia mới là cùng một loại người."
Vú nuôi "Cô càng nghĩ như vậy thì càng tɾúng kế của Doãn gia. Doãn gia tuy là thông gia với chúng ta nhưng lúc đầu kết mối hôn sự này cũng là bất đắc dĩ. Khi phu nhân còn sống, bà ấy đã nói là rất lo lắng. Lúc Đại soái và phu nhân còn sống, Doãn gia không dám tác quái. Hiện giờ còn không phải ức hiếp các cô sao?"
Trương Nam Thù nhất thời nản lòng thoái chí.
Cô ấy ngồi ở đó, nói với vú nuôi "Tôi rất muốn quay về hồi còn bé."
Vú nuôi đau lòng cực kỳ.
Bà ấy ôm lấy cô ấy, hồi lâu mới nói "Cô đi nói chuyện với Nhan tiểu thư xem."
Vú nuôi nhìn ra được, Trương Nam Thù thực ra rất sùng bái Nhan Tâm, tuy cô ấy không nói ra.
Do đó, lời Nhan Tâm nói luôn có thể khiến Trương Nam Thù nguôi ngoai. Không phải Nhan Tâm biết nói chuyện đến mức nào, mà là Trương Nam Thù chịu nghe cô.
"Không " Trương Nam Thù lắc đầụ
Cô ấy vẫn luôn đợi Tôn Mục trở về.
Tôn Mục vừa bước vào cửa nhà, Trương Nam Thù đã gọi anh ấy vào phòng ngủ "Em có chuyện muốn nói với anh."
Trương Nam Thù kéo Tôn Mục vào phòng ngủ.
Sắc mặt cô ấy rất tệ.
"Sao vậy?"
"Hôm nay có người đến mách lẻo, nói anh đem nhẫn gia Từ Đồng Nguyệt." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "..."
Cô ấy đánh giá anh ấy "Là chuyện thật sao?"
Tôn Mục "Không phải nhẫn gia truyền, chỉ là một chiếc nhẫn phỉ thúy mua tùy tiện bên ngoài thôi."
"Nhẫn phỉ thúy? Thứ đồ đó có thể gọi là “mua tùy tiện”? Cho dù chất lượng kém chút, cũng là giá trị xa xỉ." Trương Nam Thù giận dữ nói.
Tôn Mục im lặng, lẳng lặng nhìn về phía cô ấy.
Sự tức giận của Trương Nam Thù từng chút một leo thang "Làm con rể Trương gia, những cái khác không nói, tránh xa thanh mai trúc mã trước kia một chút, chuyện này khó lắm sao?"
Tôn Mục yên lặng cụp mắt xuống.
Hồi lâu sau, anh ấy mới nói "Xin lỗi, là lỗi của anh."
"Em không cần xin lỗi." Trương Nam Thù nói "Em chỉ cần anh đảm bảo và nói được làm được."
Cô ấy chờ anh ấy trả lời.
Tôn Mục trầm tư một lát, lại khẽ lắc đầu "Anh không làm được."
Trương Nam Thù giận đến cực điểm.
Cô ấy cố gắng nắm chặt ngón tay mới không tát một cái lên mặt anh ấy.
"Anh không làm được, vậy tại sao lại đồng ý với cha em, làm con rể Trương gia?" Cô ấy giận dữ hỏi "Người muốn cưới em nhiều lắm. Anh không đồng ý, cha em có đầy người để chọn."
Tôn Mục "Em đừng vội..."
Anh ấy đưa tay ra kéo cô ấy.
Trương Nam Thù tát ma͙nh một cái vào mu bàn tay anh ấy.
Một tiếng bốp vang lên lanh lảnh.