⬅ Trước Tiếp ➡

Trương Nam Thù giật mình, sự tức giận tɾong lòng chuyển thành kinh ngạc, thế mà lại tan đi không ít.
Cô ấy không nên động thủ trước.
Tôn Mục không buông tay, cũng không nhìn mu bàn tay bị cô ấy đánh của mình, chỉ nói "Nam Thù, nếu em tức giận thì đánh thêm mấy cái nữa đi. Đợi em trút giận rồi, chúng ta bình tĩnh nói chuyện. Anh không thể không qua lại với Từ gia."
Trương Nam Thù nghe lời này, không chút do dự, đánh từng cái lên mu bàn tay anh ấy.
Cái nào cũng dùng sức, chấn̵ động đến mức lòng bàn tay cô ấy tê dại.
Đánh bảy tám cái, cơn giận rốt cuộc cũng tan, cô ấy hơi ngẩng mặt lên "Em trút giận xong rồi."
Tôn Mục nhanh chóng cúi người, mổ nhẹ lên môi cô ấy một cái.
Cơn giận vất vả lắm mới bình ổn của Trương Nam Thù, lại có xu thế trào dâng.
Cô ấy đấm một quyền vào vai anh ấy "Anh đủ rồi đấy "
Tôn Mục lẳng lặng cười cười. Anh ấy có đôi mắt đặc biệt đen, bình thường khi nhìn người khác ánh mắt rất yên tĩnh, khi cười lên thì đặc biệt rực rỡ.
Trương Nam Thù nắm lấy lòng bàn tay mình.
"... Nam Thù, dã tâm của Từ gia em biết mà." Tôn Mục kéo cô ấy ngồi xuống ghế sô pha cạnh cửa sổ, từ từ nói với cô ấy.
Trương Nam Thù "Không cần anh dùng nhan sắc để đổi lấy tình báo."
"Không phải như vậy." Anh ấy nói "Đầu tiên, anh phải giải thích, anh và Từ Đồng Nguyệt không có giao tình riêng tư gì cả. Có lẽ là cô ta hoặc người khác cố ý để em cho rằng bọn anh có giao tình rất sâụ Nhưng thực ra không có, anh chỉ qua lại với anh cả của cô ta là Từ Hạc Đình."
Trương Nam Thù hừ lạnh "Anh lừa quỷ à. Anh đưa mèo của cô ta đi khám bệnh, còn cùng cô ta dạo tiệm may."
Tôn Mục nghe lời này, ánh mắt lóe lên, bên môi lại khó hiểu có ý cười "Em để ý à?"
Trương Nam Thù "Anh là chồng em, đương nhiên em để ý. Lần trước đã cảnh cáo anh rồi, anh còn biết rõ mà vẫn phạm phải."
Tôn Mục cúi đầu thấp xuống, nhưng ý cười nơi khóe mắt nồng đậm.
Trương Nam Thù "Buồn cười lắm sao?"
"Không, chỉ cảm thấy..."
"Cảm thấy cái gì?" Cô ấy hỏi.
Tôn Mục ngồi thẳng dậy, lắc đầu "Không có gì. Có điều, anh chưa từng đưa mèo của cô ta đi khám bệnh. Bản thân anh có một con mèo."
Trương Nam Thù chưa từng nghĩ tới câu trả lời này.
Tối hôm qua, hình như anh ấy cũng nói anh ấy có mèo, lần trước ở biệt quán của anh ấy, lúc anh ấy nói chuyện với Từ Đồng Nguyệt, có nhắc tới một con mèo g͙ià mười lăm tuổi.
Trương Nam Thù mơ hồ nhớ ra một chút gì đó.
Cô ấy hơi thất thần.
"... Lần trước anh đưa Tuyết Ảnh đi khám thú y, không phải mèo của Từ Đồng Nguyệt, anh cũng không cùng cô ta dạo tiệm may, chỉ là tình cờ gặp thôi. Cô ta cầm thư của anh cả cô ta đưa cho anh, bảo anh tạm thời ôm giúp cô ta con mèo một lát." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "..."
Anh ấy hỏi "Anh giải thích như vậy, em có tin không?"
Trương Nam Thù "Hợp tình hợp lý, không có gì không tin cả."
Tôn Mục lại cười một cái.
Anh ấy tiếp tục nói "Từ Hạc Đình vẫn chưa về nước, Từ Lãng ngẫu nhiên tìm anh nói chuyện, ông ta rất thích anh."
Trương Nam Thù lại châm chọc anh ấy một câu "Anh đúng là được cha vợ yêu thích."


⬅ Trước Tiếp ➡