⬅ Trước Tiếp ➡

"Anh có bạn gái rồi hả?" Trương Nam Thù đoán, "Anh nói chuyện tử tế chút, to tiếng với phụ nữ làm gì?"
Trương Tri "Đã bảo không liên quan đến em, đi ăn cơm đi "
Tôn Mục nghe thấy động tĩnh, đi tới kéo Trương Nam Thù rời đi.
Trương Nam Thù tò mò, nói với Tôn Mục "Trong phòng anh ấy có phụ nữ "
Tôn Mục "Có phụ nữ thì lạ lắm sao?"
"Anh ấy ngông cuồng lắm, vị hôn thê trước kia của anh ấy, anh ấy cũng chẳng thèm để ý mấy. Những cô gái khác yêu mến anh ấy, không ít người bị anh ấy châm chọc." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "Cô gái bị anh ấy mắng tɾong phòng bao kia, cũng chẳng khác gì những cô gái khác."
Trương Nam Thù "Anh nói làm mất cả hứng, em còn tưởng có chuyện gì thú vị để xem."
Tôn Mục ghé sát vào cô ấy.
Trong phòng bao chỉ có hai người bọn họ, anh ấy lại cố ý hạ thấp giọng "Nam Thù, nếu em chịu nợ anh một lần thì anh sẽ giúp em thám thính được bí mật của anh hai em."
"Nợ anh thế nào?"
"Lần trước anh nghĩ ra cách đó, em không đồng ý." Tôn Mục nhẹ nhàng hôn lên tai cô ấy.
Trương Nam Thù đấm vào vai anh ấy "Anh muốn chết hả?"
Nhưng tai cô ấy lại đỏ lên.
Tôn Mục đương nhiên chẳng phải thứ tốt đẹp gì, lần trước anh ấy bắt Trương Nam Thù ngồi lên người anh ấy.
Trương Nam Thù hận không thể tát anh ấy.
Nhìn anh ấy bình thường đứng đắn, ra vẻ đạo mạo, nhưng tɾong màn trướng lại tham lam và háo sắc, quả thực không nhìn nổi.
"... Thật sự không muốn biết sao?" Tôn Mục dụ dỗ cô ấy.
Trương Nam Thù cắn môi "Anh định làm thế nào?"
"Em đồng ý rồi?"
"Làm xong việc này trước đã, rồi nói chuyện khác." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục liền dẫn Trương Nam Thù, xông thẳng vào phòng bao của Trương Tri. Hai phó quan muốn cản, nhưng bị Tôn Mục đẩy ra.
Trương Nam Thù "..."
Tôn Mục "Không sao, họ cũng không dám nổ súng bắn chúng ta đâu, vào đi."
Trương Nam Thù "..."
Quả nhiên là con trai của lão hồ ly, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.
Trong phòng bao, lại chỉ có một mình Trương Tri.
Trương Nam Thù thấy vậy, không khỏi tức giận "Người anh giấu đâu rồi?"
Trương Tri uống hai ngụm rượu một mình, một bàn thức ăn chưa động đũa, lạnh lùng nói "Hai em rảnh rỗi quá nhỉ?"
"Anh không rảnh rỗi à, anh hẹn hò mà không cho em biết." Trương Nam Thù tức giận nói, "Người chạy đâu rồi?"
Trương Tri đứng dậy, dùng ngón tay ấn ma͙nh vào trán cô ấy "Cảnh cáo em, lần sau còn xông vào, phó quan sẽ bắn gãy chân chó của hai người đấy."
Anh ta bỏ đi.
Trương Nam Thù chẳng thám thính được gì, có chút thất vọng.
Tất nhiên, cô ấy cũng giở quẻ, không thực hiện yêu cầu của Tôn Mục.
Trong phòng ngủ ở viện Tây phủ Đại soái, một mảnh kiều diễm. Trương Tri xong việc, dựa vào đầu giường hút thuốc, cô gái kia nằm im lặng trên gối để h0àn hồn.
Hồi lâu, cô ấy ngẩng mặt lên, ghé sát vào anh ta vài phần, kéo tay anh ta qua cũng hút hai hơi.
Trương Tri "Sao em lại học hút thuốc?"
"Không có học." Cô gái nói.
Nhưng dáng vẻ nhả khói của cô ấy rất thành thục.
Cô ấy lại quay về nằm sấp, không có ý định đứng dậy, tay Trương Tri đặt trên lưng cô ấy.
Cô gái không nói gì.
Trương Tri có chút phiền não. Có những lời cô ấy nhẫn nhịn không nói, Trương Tri lại không giữ được bình tĩnh.


⬅ Trước Tiếp ➡