Chương 1326
Anh ta mở lời trước "Tiểu Thất, nhà em nói thế nào?"
"Anh chỉ phương diện nào?" Cô gái hỏi.
"Đừng giả ngu "
"Chuyện hôn nhân của em và Từ Hạc Tân?" Cô gái quay mặt về phía anh ta "Bác cả và Từ Lãng thương lượng, bọn họ muốn liên hôn. Con gái duy nhất chưa gả của Doãn gia chính là em."
Trương Tri rít ma͙nh một hơi thuốc.
"Anh không vui à?" Cô ấy cười lên.
"Chẳng có gì không vui cả. Không phải do em quyến rũ về, anh cũng chẳng việc gì phải tức giận." Anh ta nói.
"Đừng tham lam, dù sao anh cũng sẽ không cưới em." Cô ấy nói.
"Em làm vợ lẽ không?" Trương Tri lạnh lùng nhìn cô ấy.
"Không phải em không muốn, đi the0 anh cuộc sống chắc chắn sẽ dễ chịu hơn chút. Nhưng ông nội em sẽ không đồng ý. Chị dâu cả của anh cũng sẽ tức chết." Cô gái cười nói.
"Bọn họ có là gì của anh đâụ" Trương Tri nói.
Cô gái "Nếu anh thực sự có bản lĩnh thì nạp Thất tiểu thư Doãn gia làm vợ lẽ đi. Xem ông nội em có nhai sống anh không."
"Tự đề cao mình quá rồi đấy, em ở nhà có được yêu thương đâụ" Trương Tri cười khẩy.
Nếu được yêu thương thì cô ấy đã không ngủ trên giường Trương Tri.
Cô ấy là con gái dòng chính của phòng ba, tên là Doãn Khanh Dung. Tam lão gia Doãn gia rất nhu nhược, thời trẻ còn từng phản bội ông cụ một lần.
Ông cụ không đánh chết bọn họ đã là khai ân lắm rồi.
"Ông nội đương nhiên sẽ không quan tâm đến em. Nhưng ông ta quan tâm đến danh tiếng của Doãn gia, càng quan tâm đến chị họ cả. Chị họ cả là Đại thiếu phu nhân của Trương gia, nếu đưa em qua làm vợ lẽ thì chẳng phải là tự hạ thấp giá trị gia môn Doãn thị sao? Ông nội em xưa nay vẫn coi thường Trương thị các anh." Doãn Khanh Dung nói.
Trương Tri "Kể cũng phải, lão g͙ià khốn kiếp nhà em, hám danh trục lợi, tự cho mình là thanh cao."
Doãn Khanh Dung thích nhất là nghe Trương Tri mắng ông nội mình, cô ấy cũng muốn mắng.
"... Từ nay về sau đừng gặp mặt nữa. Em phải tɾong sạch để chờ gả chồng." Cô ấy nói.
Trương Tri suýt chút nữa cười rụng răng "Em lăn lộn trên cái giường này cả năm trời mà còn nói tɾong sạch chó mà gì chứ?"
"Em nói dấu vết trên người, lần nào anh cũng hôn em đầy vết." Doãn Khanh Dung nói.
Trương Tri "..."
Anh ta cầm lấy gạt tàn pha lê, dùng sức dập tắt đầu thuốc lá.
Nhả ra ngụm khói cuối cùng, anh ta nói "Được, sau này không gặp nữa."
Doãn Khanh Dung định đứng dậy thay quần áo, Trương Tri lại vớt cô ấy về.
"Vội cái gì?" Anh ta nói "Anh tốn bao nhiêu tiền cho em, em phải để anh lấy lại vốn chứ."
Doãn Khanh Dung hơi ngẩn ra, sau đó ôm cổ anh ta, dán sát vào người anh ta.
Đêm khuya hôm đó cô ấy mới đi.
Khi cô ấy rời đi từ cửa hông, có một bóng người loáng qua.
Rất nhanh, Trương Nam Thù đã biết người thường xuyên xuấthiện ở viện của anh hai cô ấy thời gian này là em họ của chị dâu cả.
Tôn Mục đích thân đi xem.
"... Anh cả và anh hai em sớm muộn gì cũng đánh nhaụ Chuyện này là bôi đen nhà vợ của anh cả, chị dâu cả chắc phải liều mạng với anh hai em mất." Trương Nam Thù nghe xong, nhất thời cũng ċһán nản "Trương lão Nhị đúng là không phải thứ gì tốt đẹp "
Trương Nam Thù cảm thấy nhà mình đã đủ loạn rồi.
Không ngờ Trương Tri lại thêm một mối hỗn loạn nữa.