Chương 1332
"Tôi và vị hôn thê đến Bắc Thành, mọi việc đều nhờ Trương gia chiếu cố. Lão thái gia phúc trạch dài lâu, cũng xin hãy cầm lái cho đám con cháu Trương gia, Trương gia mới có thể yên ổn hơn." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Doãn lão thái gia ngạc nhiên nhìn anh một cái.
Không ngờ, một kẻ thô kệch thế này, nói năng cũng khá ra bài ra bản.
"Thiếu soái Cảnh nói sai rồi." Doãn lão thái gia cố ý sa sầm mặt "Chuyện của Trương gia, đâu đến lượt tôi điều khiển."
Nhưng đôi mắt lại sáng lên vẻ tinh ranh.
Cảnh Nguyên Chiêu "Đáng đánh, con người tôi không biết ăn nói lắm, tự phạt một ly "
Anh ngửa cổ uống cạn một ly.
Lão thái gia liền nói "Cậu còn trẻ, lại là người phương Nam, không hiểu quy tắc chỗ chúng tôi. Tôi nói một câu ỷ g͙ià lên mặt, cậu ở đây học hỏi vài năm, sau này sẽ thu được không ít lợi."
Cảnh Nguyên Chiêu "Vậy tôi xin khiêm tốn học hỏi "
Sắc mặt Doãn lão thái gia càng tốt hơn.
Hai người ông một câu tôi một câu xã giao hồi lâu, Trương Nam Thù mất kiên nhẫn.
Cô ấy hỏi Nhan Tâm "Cục sắt bị làm sao thế? Đi kính rượu lão g͙ià chết tiệt kia thì cũng thôi đi, sao lại tán gẫu mãi không dứt vậy?"
Nhan Tâm "Ông ta là trưởng bối."
"Thì sao nào?"
Nhan Tâm "Người biết kính trọng trưởng bối, vận may sẽ tốt hơn một chút."
Trương Nam Thù "..."
Tôn Mục thì nhìn Nhan Tâm đầy sâu xa, lại quay đầu nhìn Cảnh Nguyên Chiêu và Doãn lão thái gia.
Anh ấy quen biết Cảnh Nguyên Chiêu chưa lâu, nhưng có chút hiểu anh.
Nguyên nhân không gì khác, tính cách Cảnh Nguyên Chiêu khá giống Trương Tri, nhìn cái là biết anh là người thế nào.
Cảnh Nguyên Chiêu và Trương Tri đều ghét nhất là mấy lão g͙ià ác ôn giả vờ thanh cao.
Trương Nam Thù còn muốn nói gì đó, Tôn Mục ghé sát lại, thì thầm với cô ấy "Nam Thù, bọn họ đang bố cục, đừng hỏi nữa."
Trương Nam Thù h0àn hồn.
Cô ấy giả vờ nũng nịu lườm Tôn Mục một cái, như thể Tôn Mục chỉ đang tán tỉnh cô ấy.
Mà Tôn Mục cũng hơi có chút đắc ý.
Tuy chẳng ai nhìn bọn họ nhưng hai người vẫn diễn rất sâu, phối hợp ăn ý.
Một lúc sau, Cảnh Nguyên Chiêu mới quay lại.
The0 lý mà nói, anh cũng nên đi kính rượu Trương Lâm Quảng và Thất Bối Lặc, nhưng anh không đi.
Khách khứa tự nhiên liền nói "Thiếu soái Cảnh tự phụ thanh cao, tɾong mắt chỉ chứa nổi Doãn gia."
"Doãn gia có danh tiếng lớn, lão thái gia hô một tiếng vạn người hưởng ứng, đương nhiên phải nịnh bợ rồi."
Doãn lão thái gia trên chính trường Bắc Thành, quả thực có uy vọng quá cao. Dù ông ta không đích thân ra mặt, nhưng khi các chính khách đâύ đá túi bụi, cũng sẽ mời ông ta ra hòa hoãn.
Uy vọng hướng về lòng người là hỏa lực có thể sánh ngang với quân đội.
Cảnh Nguyên Chiêu trở lại bên cạnh Nhan Tâm, Nhan Tâm cũng nhìn về phía Doãn lão thái gia.
Cô không qua đó xã giao.
Cô vẫn chưa phải là vợ của Cảnh Nguyên Chiêu, chỉ là vị hôn thê.
Khi ngồi xuống ăn cơm, Trương Lâm Quảng dẫn con gái Trương Điềm đi.
Anh ta nói với Doãn lão thái gia "Điềm Điềm hơi khó chịu, cháu đưa nó về uống chút thuốc."
Doãn lão thái gia gật đầụ
Đại thiếu phu nhân Doãn Khanh Vân cũng đi the0, một lát sau mới quay lại.
"Ông nội, cháu sắp xếp xong cho con bé rồi. Nó không sao, tối qua ăn nhiều bị đầy bụng thôi." Doãn Khanh Vân nói với Doãn lão thái gia.