Chương 1331
"Hai người họ hồi nhỏ rất được cưng chiều, cuộc sống khá vui vẻ, vô lo vô nghĩ, cái gì cũng không để tɾong lòng." Nhan Tâm nói với Tôn Mục.
Tôn Mục cảm thán "Chỉ có tôi và Nhan tiểu thư là người khổ mệnh."
"Nhưng vận nhân duyên của chúng ta tốt." Nhan Tâm nói.
Mấy thiếu gia tiểu thư được nuốt chiều từ bé, cuối cùng chẳng phải cũng rơi vào tay Nhan Tâm và Tôn Mục sao?
Trương Nam Thù lườm hai người bọn họ một cái "Hai người một người trời sinh trí nhớ tốt, một người ông cụ non, đương nhiên nhớ chuyện hồi nhỏ. Tuyệt đại đa số mọi người đều không nhớ, đừng có nhân cơ hội dìm hàng bọn tôi."
Mấy người đều cười ồ lên.
Nhan Tâm nhân cơ hội ngửi túi thơ๓ mỗi người nhận được.
Của nhóm Trương Nam Thù có bạch chỉ, đinh hương, tía tô, băng phiến,... đều là những hương liệu thường thấy tɾong túi thơ๓.
Còn túi thơ๓ của Nhan Tâm chủ yếu là bạc hà, thêm một chút xíu hương thảo.
"Sao thế?" Trương Nam Thù cũng cầm lên ngửi ngửi "Thơm lắm mà, có gì không ổn à?"
"Không có gì không ổn." Nhan Tâm cười nói "Tôi chỉ ngửi thử thôi."
Tôn Mục cũng ngửi "Tôi ngửi không ra, có gì khác biệt không?"
"Anh có phải thầy thuốc đâụ" Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm cười cười.
Cô lại nhìn bên ngoài túi thơ๓.
Của bốn người nhóm Trương Nam Thù, hoa văn bên ngoài mỗi người một khác, không ai giống ai.
Cô nhìn một lúc, lần lượt trả lại cho mọi người, Tôn Mục liền bảo cô trả nhầm "Cái này là của thiếu soái Cảnh, của tôi đưa cho Nam Thù rồi."
Trương Nam Thù "Đều giống nhau cả, cũng đâu phải thứ gì quan trọng."
Tôn Mục vẫn đổi lại.
Nhan Tâm nhìn túi thơ๓, đăm chiêu suy nghĩ.
Tiệc sắp bắt đầu, anh cả của Trương Nam Thù mới đến, bên cạnh có Thất Bối Lặc và Tùng Sơn Thắng đi cùng.
Trong số khách khứa không ít người bàn tán xôn xao.
Rất nhiều người biết Thất Bối Lặc, thấy vậy không nhịn được phải lên tiếng.
"Không phải Trương gia là cứ điểm của phe Bảo h0àng đấy chứ?"
"Trương soái đã qua đời rồi, Trương hậu bối này là đang may long bào cho người khác mặc thôi."
Nhan Tâm cũng nhìn về phía đó.
Ánh mắt cô chạm phải Thất Bối Lặc, lại cùng tránh đi.
Nhan Tâm không nói gì cả.
Tay cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Cảnh Nguyên Chiêu dưới gầm bàn, hai người tráo đổi túi thơ๓ cho nhaụ
"Đối phó được không?" Nhan Tâm hỏi anh.
Cảnh Nguyên Chiêu ghé sát, thân mật thì thầm với cô "Anh nói rồi, anh sẽ giúp em một tay mà. Đừng lo, vị hôn phu của em không phải kẻ vô dụng͟͟ đâụ"
"Không được khinh địch." Tuy Nhan Tâm đang cười, nụ cười có chút e thẹn, như thể Cảnh Nguyên Chiêu đang nói lời tình tứ với cô, nhưng giọng điệu lại nghiêm túc.
Cảnh Nguyên Chiêu năm lần bảy lượt nói "Biết rồi."
Tiệc rượu bắt đầụ
Tiệc rượu của Trương gia rất thịnh soạn, từng món sơn hào hải vị được bưng lên, hương thơ๓ bay xa mười dặm.
Nhan Tâm ngồi cạnh Cảnh Nguyên Chiêu, hai người lặng lẽ ăn uống.
Một lát sau, anh gọi phó quan "Đẩy xe lăn của tôi lại đây, tôi muốn đi kính lão thái gia một ly."
Phó quan vâng dạ, hai người lại khiêng anh lên xe lăn.
Khách khứa nhao nhao dùng khóe mắt liếc trộm.
Cảnh Nguyên Chiêu đi đến bàn của Doãn lão thái gia, cung kính mời rượụ