Chương 1334
Mắt Doãn Khanh Vân muốn nứt ra "Mau cứu ông ấy, mau cứu ông nội "
Cô ta đẩy Trương Lâm Quảng "Mau cứu ông nội "
Trương Lâm Quảng lùi lại hai bước, nắm chặt tay cô ta, chỉ gọi phó quan "Người đâu "
Phó quan cũng sợ, nhưng vẫn nhận lệnh định tiến lên.
Trương Tri bỗng nhiên chắn ngang, hung hăng nhìn về phía Trương Lâm Quảng, giọng cực lớn "Đây không phải mèo, đây là con linh miêu loại nhỏ."
Phó quan sợ đến mức run bắn người.
Trương Lâm Quảng "Cái này..."
"Ngây ra đó làm gì? Nổ súng bắn chết nó đi." Trương Tri nói "Anh cả, anh mau đi đi, anh còn là đàn ông không hả?"
Doãn Khanh Vân lập tức trừng mắt nhìn Trương Tri "Sẽ bắn nhầm vào ông nội Lão Nhị, lòng dạ cậu sao mà độc ác thế "
"Lát nữa súc sinh này nhảy ra làm khách khứa bị thương, chị dâu cả chịu trách nhiệm sao?" Giọng Trương Tri càng lớn hơn.
Khách khứa nghe thấy lời này, có người chẳng màng đến hình tượng sợ hãi chạy ra ngoài.
Ngay lúc này, một tiếng súng vang lên.
Thân mình Doãn Khanh Vân run lên bần bật "Ai nổ súng vậy?"
Lại thấy tɾong tay Cảnh Nguyên Chiêu cầm một khẩu súng, đã bắn chết con linh miêụ Không làm bị thương lão thái gia.
Mặt Doãn lão thái gia máu thịt be bét.
Doãn lão thái gia đức cao vọng trọng, liêm khiết chính nghĩa, giờ như một đống thịt nát, toàn thân đầy máụ Ông ta không biết là chết rồi hay hôn mê, không có chút động tĩnh nào.
"Dã thú ở đâu ra vậy, anh cả? Đây không phải thứ thường gặp đâụ" Trương Nam Thù bước lên, giọng còn lớn hơn cả Trương Tri "Chính viện các người nuôi loại dã thú này để chọc trẻ con chơi?"
Một bữa tiệc lại biến thành một thảm kịch.
Cũng khiến cho các gia đình trên dưới Bắc Thành xem đủ trò cười.
Một bên cười nhạo Trương gia.
"Ba anh em đó xa cách đến mức độ nào, quả thực kinh người Ba người chỉ trích lẫn nhau, hận không thể đánh nhau ngay tại trận."
"Trước khi Trương Uyển chết, chia gia nghiệp làm ba phần, đúng là quá mất trí. Nếu ông ta giao hết gia nghiệp cho con trưởng thì hai người kia sẽ không thể gây ra sóng gió gì."
"Chia cho con gái một phần gia sản, xưa nay Trương Uyển phá lệ là người đầu tiên. Gia tộc như Trương gia, không đi được xa đâu, ắt sẽ suy bại."
"Trương gia không trụ quá hai năm."
Bên kia thì cười nhạo Doãn lão thái gia.
"Lão g͙ià đó bị mèo cào nát mặt. Nghe nói mù một mắt, không biết thật hay giả."
"Linh miêu không phải mèo, móng vuốt sắc bén gấp trăm lần mèo. Không phải mèo lớn mà là hổ con."
"Doãn lão thái gia e là không qua khỏi. Ai mà ngờ được, Doãn Thao cả đời tinh thông tính toán, không chết trên quan trường, lại chết dưới vuốt súc sinh."
"Cách chết này chẳng vẻ vang chút nào. Trăm năm sau đều sẽ bị người ta cười chê. Coi như ông ta gie0 gió gặt bão?"
"Chỉ là cào bị thương, không đến mức chết."
Trương Nam Thù và Tôn Mục đến viện của Nhan Tâm ăn cơm.
Chị Trình đặc biệt khao bọnđể bọn họ thư giãn tinh thần.
"Mắt trái của lão g͙ià đó bị móc hỏng rồi, bác sĩ Tây y cũng không có cách nào chữa trị, con mắt đó mù rồi." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục thì nói "Không chỉ mù mắt, má phải của ông ta bị cắn mất một miếng thịt sống, nhìn thấy cả xương."
Chị Trình đang gắp thức ăn bên cạnh, nghe thấy những lời này, tay run lên bần bật.