⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ấy hiếm khi chen lời "Nếu tiểu thư nhà chúng tôi mà không đề phòng thì người bị cào mù mắt, rách mặt chính là tiểu thư rồi?"
Tâm trạng Nhan Tâm rất tốt, trêu chọc chị Trình "Đúng vậy."
Chị Trình lại rùng mình một cái thật ma͙nh.
Cô ấy rất muốn nói Bắc Thành thật nguy hiểm, còn đáng sợ hơn cả viện Tùng Hương trước kia.
Hay là về đi thôi.
Nhận lỗi với Đốc quân, rồi cầu xin phu nhân nói giúp một câu, chắc là không sao.
Tiểu thư đã cứu thiếu soái về, Đốc quân cũng không nỡ xử phạt cô.
Ánh mắt chị Trình nhìn Nhan Tâm đầy vẻ ai oán.
Nhan Tâm chỉ nhẹ nhàng lắc đầu với cô ấy, chị Trình liền hiểu ý cô.
"Tôi, tôi đi làm thêm cho các người món xào." Chị Trình đặt đĩa rau xuống, lui ra ngoài.
Trương Nam Thù tiếp tục nói về Doãn gia lão thái gia.
Nguồn tin của cô ấy khá chuẩn, một phần do Tôn Mục nghe ngóng, một phần do Trương Tri nghe ngóng.
"Hy vọng ông ta không qua khỏi. Ông ta chết đi, bớt một tên ác ôn quấy rối, chính trị Bắc Thành có thể sẽ yên ắng một thời gian." Trương Nam Thù nói.
"Người vui kẻ buồn, người không mong ông ta chết cũng có khối người." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Tôi đi chùa cầu Phật, hy vọng Phật tổ lần này đừng tha cho ông ta."
Tôn Mục "..."
Nhan Tâm "..."
Ngoài việc cầu Phật, đúng là chẳng còn cách nào hay hơn.
Bây giờ, củ khoai lang nóng bỏng tay là của Trương Lâm Quảng và Doãn Khanh Vân, nếu Trương Nam Thù phái người nhân cơ hội giết chết Doãn lão thái gia, cô ấy sẽ rước họa vào thân.
Không thể hành động thiếu suy nghĩ.
Mấy người lại nói về âm mưu lần này.
Trương Nam Thù thực sự lạnh lòng.
Cô ấy nói về anh cả chị dâu, cảm xúc trầm xuống.
"Rốt cuộc vẫn là kiêng kỵ Cảnh gia, không dám trực tiếp dùng chiêu công khai. Nhưng loại chiêu trò âm hiểm này, thật khiến người ta khó tin." Trương Nam Thù nói.
Không chỉ không màng đến việc hai nhà kết đồng minh, cũng chẳng màng gì đến Trương Nam Thù nữa.
Tính cách Trương cùng kính trọng. Thỉnh thoảng cãi nhau với Trương Tri, chỉ là đùa giỡn, không làm tổn thương lòng tự trọng.
Nhưng anh cả chị dâu của cô ấy thì sao?
Không nói đến thương yêu, ngay cả chút mặt mũi cũng không nể nang cô ấy nữa rồi.
Trương Nam Thù không nhớ nổi anh cả thay đổi từ khi nào.
Sự thay đổi của con người, chắc chắn không phải do một hai ngày tạo thành.
Khi cha mẹ còn sống, tình cảm ba anh em Trương Nam Thù rất tốt, hai người anh trai đánh lộn với cô ấy thì đánh lộn, nhưng đều rất thương cô ấy.
Sau đó anh cả thành thân, lại làm việc tɾong quân đội, thỉnh thoảng anh ta và Trương Nam Thù chỉ mới gặp một lần.
Sau khi mẹ mất, chị dâu quản gia, Trương Nam Thù mọi việc đều đặt cô ta lên trước, có chuyện gì cũng không tìm anh cả nói, chỉ tìm chị dâu, để thể hiện sự công nhận và tôn trọng đối với chị dâụ
Sau đó, cô ấy lại đi Nghi Thành hai năm.
Tình cảm không phải bỗng chốc xa cách mà là trôi đi từng chút một tɾong những ngày thường.
Cha cũng đi rồi, Trương Nam Thù nhận được một phần gia nghiệp, Trương Lâm Quảng là người đầu tiên bất mãn.
Trong lòng Trương Lâm Quảng, rất nhiều người đã quan trọng hơn Trương Nam Thù rất nhiềụ Vợ anh ta, con gái anh ta, nhà vợ anh ta thậm chí bạn bè anh ta...


⬅ Trước Tiếp ➡