Chương 1337
Nó vẫn chỉ là súc sinh, dù có huấn luyện, nó cũng chỉ có thể tìm the0 ký hiệu đặc biệt, chứ không thể phân biệt người.
Cắn mặt, cào mắt cũng là được huấn luyện đặc biệt.
Không cần Nhan Tâm chết.
Một Nhan Tâm mù mắt, rách mặt, còn có tác dụng͟͟ hơn người chết.
Một khi cô chết, Cảnh Nguyên Chiêu sẽ phát điên trả thù, cô sống tɾong tình trạng rách mặt, Cảnh Nguyên Chiêu một lòng chăm sóc cô, ngày tháng dài lâu cũng sẽ ċһán ghét cô, từ đó bỏ qua người thực sự bày bố cục.
Nhan Tâm vốn định dùng cách này đối phó Trương Lâm Quảng.
Anh ta thành một thiếu soái rách mặt, xem anh ta tranh g͙iành với Trương Tri, Trương Nam Thù thế nào.
Nhưng cô cũng hiểu, nếu Trương Lâm Quảng xảy ra chuyện vào lúc này, đối với Trương Nam Thù và Trương Tri chẳng có lợi mà còn khiến Trương gia càng thêm náo loạn.
Sau lưng Trương Lâm Quảng không chỉ có Thất Bối Lặc chống lưng cho anh ta, mà còn có Doãn gia.
Tình trạng của Doãn lão thái gia rất tệ.
Má phải của ông ta bị cắn đến mức lộ cả xương. Ông ta đã lớn tuổi, vốn dĩ đã gầy gò vô cùng, trên mặt chẳng có mấy thịt, giờ chỉ có một lớp da bọc lấy xương.
Giờ đây trông chẳng khác gì bộ xương khô.
Người Doãn gia muốn đánh Trương Lâm Quảng.
"Chuyện lớn thế này xảy ra ở nhà các người Tại sao ngay cả việc cỏn con này cậu cũng làm không xong?"
Cha của Doãn Khanh Vân cũng mắng Trương Lâm Quảng "Năm xưa không nên gả con gái cho cậụ Trương gia các người thấp hèn từ tɾong gốc rễ."
Ngoại trừ Tam lão gia của nhánh ba khẽ giọng an ủi Trương Lâm Quảng vài câu, những người khác đều chửi mắng.
Doãn Khanh Vân khóc đến đứt từng khúc ruột.
Lão thái gia tỉnh táo được một lát, dặn dò con trai cả vài câu, đến sáng ngày thứ ba thì trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện.
Việc này là một đòn giáng cực ma͙nh vào Doãn gia.
Cục diện chính trị Bắc Thành đang biến động, Doãn lão thái gia là nhân vật mấu chốt, ông ta quyết định vinh hoa phú quý tɾong tương lai của Doãn gia. Ông ta vừa đi, những người còn lại tɾong Doãn gia không ai có được uy vọng như vậy nữa.
Mà Doãn gia lại khác với các gia tộc khác, bọn họ là dòng dõi "thanh caó, nghĩa là bọn họ vừa không có quân đội, cũng không có quá nhiều tài sản, thậm chí không nắm thực quyền tɾong Nội các.
Lão thái gia là trụ cột của Doãn gia, ông ta chống đỡ "uy vọng" cho cả gia tộc.
Những người khác mặt mày ủ dột.
Cha của Doãn Khanh Vân dùng lại thủ đoạn của ông cụ, việc đầu tiên chính là ra sức chèn ép Trương Lâm Quảng, dìm anh ta xuống bùn đen không đáng một xụ
Kìm kẹp anh ta, thuần hóa anh ta, Doãn gia có thể từ từ tích lũy lại danh tiếng mới.
Ai nấy đều có toan tính riêng, chỉ có Doãn Khanh Vân là khóc không ngừng.
Tình cảm giữa cô ta và ông cụ là tốt nhất, ông cụ thương cô ta nhất.
Trong mắt Doãn Khanh Vân, ông nội cái gì cũng tốt. Các cháu trai cháu gái khác có lẽ sẽ không nghĩ như vậy.
Doãn gia chuẩn bị tang lễ.
Trương Lâm Quảng và Doãn Khanh Vân về nhà, thu dọn sắp xếp một chút rồi chuẩn bị sang Doãn gia dự đám tang.
"Đều tại em gái anh " Doãn Khanh Vân nói với Trương Lâm Quảng "Tất cả là lỗi của cô ta "
Trương Lâm Quảng "Không phải nó, là con đàn bà Nhan Tâm kia."