Chương 1336
Tình cảm giữa Trương Nam Thù và Trương Tri vẫn khá tốt, là vì Trương Tri chưa cưới vợ, không có vợ, con gái. Trong các mối quan hệ, thân thiết nhất vẫn là em gái ruột.
Dù có thể hiểu được, nhưng Trương Nam Thù cũng không ngờ, anh cả lại không màng tình nghĩa anh em đến mức độ này.
"Nam Thù, em đừng đau lòng. Anh cả em bây giờ rất hoang mang. Sau khi Đại soái qua đời, áp lực của anh ấy lớn nhất, anh ấy cái gì cũng muốn nắm lấy." Tôn Mục nói.
Nhan Tâm cũng nói "Đứng ở lập trường của anh ta, cô và Trương Tri không chịu giúp anh ta, còn cần anh ta nhượng bộ, anh ta cảm thấy hai người mới là kẻ vô tình."
Trương Nam Thù cười khổ "Con người đều chỉ biết nghĩ cho mình."
"Bản thân còn đang ở tɾong vũng bùn, chắc chắn chỉ có thể lo cho mình trước." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Không phải đâu, lúc chị gặp h0àn cảnh không tốt còn nghĩ đến chuyện tới Bắc Thành thăm tôi. Chị không trách tôi không giúp chị, ngược lại mọi nơi đều suy nghĩ cho tôi."
Nhan Tâm đành nói "Đại thiếu gia nhà cô đã quen với sự hy sinh của người khác rồi."
Lúc đó ở bữa tiệc, Trương Nam Thù làm ầm ĩ lên, cũng khiến vợ chồng Trương Lâm Quảng mất hết mặt mũi.
Cái nhìn hung hăng của Trương Lâm Quảng dành cho Trương Nam Thù là cái nhìn tràn đầy oán hận.
Là Tôn Mục kịp thời chắn trước mặt Trương Nam Thù.
Tôn Mục chắn ở đó, Trương Tri phản ứng lại, anh ta cũng chắn trước Trương Nam Thù, nhìn về phía Trương Lâm Quảng.
Lúc này, Trương Lâm Quảng mới vội vàng rời đi, cùng vợ là Doãn Khanh Vân đến bệnh viện.
"Nam Thù, cô đừng trách tôi, trước khi sự việc này xảy ra, Bạch Sương đã nghe ngóng được, anh cả cô đưa một con thú dữ vào phủ." Nhan Tâm nói.
Chuyện này, cô không nói cho Trương Nam Thù biết.
Sở dĩ Bạch Sương có thể dễ dàng nghe ngóng tin tức tɾong Trương gia là do Trương Tri đã giúp đỡ.
Con người Trương Tri, miệng mồm độc địa vô cùng, nhưng tâm tư lại sâu sắc, cũng biết ơn nghĩa.
Anh ta còn nhớ lần trước Nhan Tâm truyền tin tình báo cho anh ta, anh ta cũng nhớ, tɾong tay Nhan Tâm có thẻ bài của Mã Bang, sau này không ít việc cần dùng đến cô.
"Tôi nghe nói là linh miêu, bèn phái người ra ngoài hỏi về tập tính của linh miêụ Động vật họ mèo đều có nét tương đồng với mèo, bất kể là hổ hay linh miêụ"
"Cô cháu gái nhỏ của cô tặng túi thơ๓, tɾong cái đưa cho tôi có lá bạc hà. Tuy tɾong túi thơ๓ bỏ lá bạc hà là chuyện thường tình, nhưng của mấy người các cô đều không có."
"Lúc đó chúng ta cầm nhầm, Tôn Mục liếc mắt một cái là nhận ra sự khác biệt." Nhan Tâm lại nói.
Tôn Mục gật đầu "Cái của Nhan tiểu thư, màu sắc hơi đậm hơn, của những người khác thì màu nhạt."
"Cô cháu gái nhỏ của cô chắc chắn đã được dặn dò, bảo nó cố ý đưa túi thơ๓ đó cho tôi. Trẻ con không có trí nhớ tốt, cái chuyên dành cho tôi, nhất định phải có ký hiệu rất rõ ràng.
Ký hiệu khác sợ có biến, chỉ có thể làm trò trên màu sắc túi thơ๓. Thú dữ mà anh cả chị dâu cô nuôi, dĩ nhiên là đã được huấn luyện, mà nó lại thích bạc hà."
"A Chiêu đi kính rượu, nhân cơ hội ném túi thơ๓ xuống dưới ghế của lão thái gia."
Một hồi thao tác, con thú dữ đã được huấn luyện kia liền lao vào Doãn lão thái gia.