⬅ Trước Tiếp ➡

Dù nói thế nào, Doãn lão thái gia qua đời cũng gây ra một sự hỗn loạn cho cục diện Bắc Thành hiện tại, điều này có lợi cho Trương gia.
Trương Tri lại nói "Lão g͙ià khốn kiếp đó, tuy nhân phẩm tồi tệ nhưng mưu kế lại rất khá. Không còn ông ta ở phía sau xúi giục, hy vọng anh cả có thể sớm tỉnh ngộ."
Trương Nam Thù nhắc đến anh cả, tɾong lòng lại đau nhói.
Dù sao cũng là anh ruột, dù có thất vọng đến đâu, cô ấy cũng chỉ muốn đánh anh ta một trận chứ không phải trơ mắt nhìn anh ta đi vào đường cùng.
"Người thực sự xúi giục anh ấy là Doãn Khanh Vân." Trương Nam Thù nói "Nếu anh ấy không ly hôn thì sẽ mãi mãi không tỉnh ngộ được."
Lại nói "Em không chửi Doãn Khanh Vân. Người ngủ chung một chăn, chị ta tham lam, anh cả cũng chẳng phải loại hiền lành gì."
Trương Tri "Anh không ngờ anh ấy lại biến thành như vậy."
Trương Nam Thù "Hồi nhỏ anh ấy đã quen được mọi người tung hô rồi. Sau này cha nhận ra năng lực của anh ấy hơi yếu nên mới chia quyền cho anh."
Lại nói "Cha đúng là có hỏa nhãn kim tinh. Tiếc là cha thông minh sáng suốt một đời, sinh con ra lại chẳng đứa nào ra hồn."
"Em chửi ai đấy?"
"Cả ba chúng ta." Trương Nam Thù nói "Trương lão Nhị, chúng ta có thể sẽ không giữ được tâm huyết của cha nữa rồi."
Trương Tri nhìn cô ấy "Vậy thì em nên tin tưởng anh. Qua những chuyện này, em nên hiểu rằng anh đáng tin hơn anh cả."
Trương Nam Thù lắc đầu "Em đã nói rồi, em không chọn phe."
Trương Tri lại hỏi "Cha đã giao quân phí cho em bảo quản đúng không? Ba mươi ngàn cân vàng."
Trương Nam Thù "Chuyện này cả anh và anh cả đều hỏi rồi. Em đã nói là không đưa cho em."
"Vậy là đưa cho Tôn Mục?" Trương Tri quay sang em rể.
Tôn Mục bật cười "Ba mươi ngàn cân vàng đủ mua nửa cái đất nước này, Đại soái có thể giao trọng trách này cho em sao? Em mà ôm tiền bỏ trốn, Đại soái dưới suối vàng có yên ổn được không?"
Trương Tri lại nhìn Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù "Trương lão Nhị, anh đừng giả vờ, khoản quân phí này chắc chắn đang ở tɾong tay anh."
"Anh mà có nó thì đã đối phó với anh cả từ lâu rồi. Cứ kéo dài thế này, chúng ta càng ngày càng tệ hại." Trương Tri nói.
Lại liếc nhìn Trương Nam Thù và Tôn Mục "Hai người chắc chắn có một người đang giả vờ."
Trương Nam Thù trầm ngâm một lát.
Cô ấy nói với "Rất có khả năng khoản quân phí này là do cha hư cấu ra chính là để kìm hãm chúng ta, khiến chúng ta không ai dám hành động thiếu suy nghĩ."
Trương Tri trầm tư.
Tôn Mục "Em đồng ý với lời của Nam Thù. Số vàng này chưa chắc đã tồn tại."
Lại nói "Không có chỗ giấu nó."
Trương Tri thở dài.
"Nhánh trưởng lần này trộm gà không được còn mất nắm gạo, đã tức điên lên rồi. Mọi người đều cẩn thận một chút." Anh ta nói "Lão g͙ià khốn kiếp đó chết rồi, dù sao cũng là chuyện tốt, chúng ta uống chút rượu ăn mừng đi."
Doãn lão thái gia ra đi quá đột ngột.
Tang lễ kéo dài nửa tháng, cũng là nửa tháng náo nhiệt nhất của cục diện Bắc Thành, trên báo chí đăng tải đủ các loại ngôn luận.
Trương Nam Thù xem mà hả hê.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu thì sợ Đại thiếu phu nhân Trương gia phản công, nên những ngày này không hề lơ là cảnh giác.
Tang lễ Doãn gia kết thúc, Đại thiếu phu nhân mới về nhà.


⬅ Trước Tiếp ➡