⬅ Trước Tiếp ➡

Thời gian này, cô ta tiều tụy đi không ít.
Cô ta rất tin phục ông nội, là người ủng hộ trung thành của lão thái gia.
Cô ta nhìn thấy Nhan Tâm ở cổng lớn.
Nhan Tâm đang đợi Bạch Sương lái xe tới, cô chuẩn bị ra ngoài.
Đại thiếu phu nhân đi tới, vẻ mặt lạnh lùng "Nhan tiểu thư."
Nhan Tâm khẽ gật đầu "Trương phu nhân."
"Đừng đắc ý quá, Nhan tiểu thư." Đại thiếu phu nhân cười lạnh nhìn cô "Đây là địa bàn của Trương gia."
Nhan Tâm ngạc nhiên nhìn cô ta "Trương phu nhân, sao cô lại nói ra những lời này?"
"Cô không cần giả ngu giả ngơ." Đại thiếu phu nhân nói.
"Trương phu nhân, tôi quả thực nghe không hiểụ Tôi ở Trương gia an phận thủ thường, chưa từng vượt quá giới hạn. Vừa không quyến rũ chồng cô, lại không làm hại con cô, cô hùng hổ với tôi như vậy là vì cớ gì?" Nhan Tâm hỏi.
Gương mặt Doãn Khanh Vân có vài phần xám xịt, nghe vậy ánh mắt càng thêm sắc bén "Nhan tiểu thư quả nhiên khéo ăn khéo nói. Cô tưởng rằng cô có thể rút lui an toàn sao?"
Nhan Tâm lẳng lặng cười một cái "Trương phu nhân, cô thân thiết với Thất Bối Lặc. Anh ta có từng nói với cô, tôi là học trò của Kim Liễu tiên sinh không?"
Doãn Khanh Vân vẫn trừng trừng nhìn cô, không nghe lọt tai.
Cô ta muốn nhai sống Nhan Tâm.
"... Tôi có thể bói toán. Tôi không phải vì vô dụng͟͟ mới bị Cảnh gia đuổi ra mà là vì tôi quá hữu dụng͟͟." Nhan Tâm nói "Vậy nên, Trương phu nhân không cần lo lắng cho tôi, cứ lo cho bản thân mình thì hơn."
Bạch Sương lái xe tới, Nhan Tâm lên xe.
Doãn Khanh Vân đứng ở cổng, nhìn về phía này hồi lâu, sắc mặt âm ụ
Bạch Sương thấy vậy, nói khẽ với Nhan Tâm đang ngồi ở ghế phụ "Đại tiểu thư, cô ta có vẻ hơi mất trí rồi."
"Cô ta chỉ là rất ích kỷ, đang đánh lạc hướng sự chú ý của người khác, trốn tránh trách nhiệm thôi." Nhan Tâm nói.
Doãn lão thái gia chết ở Trương gia.
Là do Doãn Khanh Vân bày mưu tính kế, muốn dùng thú dữ làm hại Nhan Tâm, nhưng lại khiến lão thái gia lãnh hậu quả xấụ
Lão thái gia không chỉ chết mà còn chết rất đau đớn, rất thảm hại, trở thành trò cười cho Bắc Thành.
Uy vọng lúc sinh thời của ông ta bị giảm sút nghiêm trọng vì vở kịch này, chết rồi còn bị hủy hoại danh tiếng.
Doãn Khanh Vân là kẻ đầu têụ
"Cô ta chỉ có thể nhân lúc người khác còn chưa bắt đầu chỉ trích mình, liều mạng kéo một người ra làm đệm lưng. Cô tưởng cô ta cắn càn tôi là mất trí, thực ra đầu óc cô ta tỉnh táo lắm." Nhan Tâm nói.
Bạch Sương rùng mình "Tôi suýt chút nữa bị cuốn vào rồi."
"Lần trước Nam Thù nói, Tôn Mục có nhắc đến “thuần hóa”, đây là ngón nghề sở trường của Doãn gia. Mà Doãn Khanh Vân là đứa cháu gái được lão thái gia thương yêu nhất, cô ta đã học được chân truyền. Không chỉ cô bị cuốn vào, số người bị cô ta làm cho rối trí không biết là bao nhiêu đâụ Đạo hạnh của cô ta khá lắm, đừng coi thường cô ta." Nhan Tâm nói.
Bạch Sương "Nhưng cô ta cứ cắn chặt lấy Đại tiểu thư không buông cũng rất phiền phức. Nếu thực sự động thủ với cô ta, e rằng Trương Lâm Quảng sẽ không chịu để yên."
Trương Lâm Quảng đã bị Doãn Khanh Vân nắm thóp rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡