Chương 1342
Nhan Tâm không khuyên nhiềụ
Rất nhanh, Nhan Tâm nghe thấy tiếng bước chân dồn dập.
A Tùng đi còn nhanh hơn người hầu, chạy chậm một mạch ra ngoài.
Buổi sáng trời vẫn hơi nóng, trán cậu ấy lấm tấm mồ hôi.
Nhìn thấy Nhan Tâm, đôi mắt cậu ấy sáng lấp lánh, trông có chút ngây thơ như trẻ con.
"Chị A Vân." Cậu ấy bước vài bước đến trước mặt, tự mình đi ra ngoài cửa trước "Chị A Vân, đừng vào tɾong, có chuyện gì thì ra ngoài nói."
Nhan Tâm không động đậy, cười nói "Chị đã đến rồi thì phải chào hỏi Bối Lặc gia một tiếng. Anh ta có ở tɾong phủ không?"
Một lát sau, Thất Bối Lặc đi ra.
Bên cạnh anh ta còn có Tùng Sơn Thắng.
"Nhan tiểu thư? Khách quý nha." Thất Bối Lặc không có biểu cảm gì, ánh mắt nhàn nhạt quét qua cô "Nhan tiểu thư thế mà dám đến phủ tôi, quả là rất có gan."
Nhan Tâm "Tôi đến đón A Tùng, cũng một thời gian rồi không gặp cậu ấy, muốn mời cậu ấy đến phủ Đại soái ăn bữa cơm. Bối Lặc gia, đây là chút quà mọn, mong anh tạo điều kiện."
Cô liếc nhìn Bạch Sương.
Bạch Sương lấy ra một hộp gấm nhỏ, đưa cho Thất Bối Lặc.
Thất Bối Lặc mở ra.
Bên tɾong là một củ nhân sâm.
Hộp gấm không lớn, không đóng gói tinh xảo như những loại nhân sâm khác. Nhưng nhìn màu sắc, ít nhất cũng là sâm g͙ià năm mươi năm.
Thất Bối Lặc "Nhan tiểu thư khách sáo rồi."
Ánh mắt xoay chuyển, anh ta lại nói "Đã đến rồi thì chi bằng ăn bữa cơm rau dưa rồi hẵng về, cũng để tôi làm tròn đạo chủ nhà."
Nhan Tâm rất dứt khoát "Vậy thì làm phiền rồi."
Nhan Tâm ăn cơm trưa tại phủ của Thất Bối Lặc.
Anh ta và Tùng Sơn Thắng ngồi tiếp, A Tùng ngồi cạnh Nhan Tâm.
So với sự bình tĩnh ung dung của Nhan Tâm, A Tùng lại rất căng thẳng.
Thất Bối Lặc cười như không cười nhìn A Tùng.
"Nhan tiểu thư, cô đúng là đánh đâu thắng đó." Thất Bối Lặc quay mặt sang, nói với Nhan Tâm.
Nhan Tâm ngẫm nghĩ câu này, cười nói "Đánh đâu thắng đó? Bối Lặc gia, có thể là do con người tôi khá lương thiện. Tôi chưa bao giờ khơi mào chiến tranh mà chỉ khi ngọn lửa chiến tranh cháy đến mình thì mới phản công. Nói như vậy thì không thể coi là đánh đâu thắng đó, chỉ có thể nói tôi đi đường chính đạo. Đi đứng ngay thẳng thì có trời giúp."
Thất Bối Lặc "..."
A Tùng nghe mà sướng rơn cả người, liên tục khen ngợi "Chị nói hay lắm "
Nhan Tâm "A Tùng, chị cũng muốn dạy em như vậy. Làm người làm việc, phải không thẹn với lòng."
Tùng Sơn Thắng lạnh lùng nhìn hai người bọn họ "Nhan tiểu thư quả nhiên biết cách mê hoặc lòng người."
"Tùng Sơn tiên sinh, anh có tự tin là mình luôn đi đường chính đạo không?" Nhan Tâm hỏi.
Tùng Sơn Thắng như bị nghẹn họng, hồi lâu mới nói "Đương nhiên."
"Anh không đủ kiên định." Nhan Tâm nói.
Tùng Sơn Thắng "..."
"Đại nghiệp gian nan, nếu anh không tin vào chính mình thì làm sao thành sự được?" Nhan Tâm nói.
Thất Bối Lặc đột nhiên nghe lọt câu này.
Anh ta nhìn Nhan Tâm thật sâu, nhất thời không nói gì.
Vì những lời này, bữa cơm trưa diễn ra khá yên tĩnh, Thất Bối Lặc không giở trò gì nữa.
Anh ta còn để Nhan Tâm đón A Tùng đi.
Đợi bọn họ rời đi, Thất Bối Lặc hỏi Tùng Sơn Thắng "Cậu nói xem, chúng ta sẽ thành công không?"
"Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên." Tùng Sơn Thắng nói.