⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm trò chuyện với Trương Tri, nghe anh ta kể, ban đầu Trương Lâm Quảng cũng không thích Doãn Khanh Vân lắm, sau này lại một lòng một dạ với cô ta.
Doãn Khanh Vân chỉ dùng một chiến lược.
Cô ta khiến Trương Lâm Quảng tin rằng con gái tɾong thiên hạ yêu đều là quyền thế và tiền bạc của Trương Lâm Quảng, chứ không phải con người anh ta.
Duy chỉ có Doãn Khanh Vân là yêu con người anh ta.
Chỉ điểm này thôi, vị Đại thiếu gia sống tɾong nhung lụa từ nhỏ đã bị nắm thóp chết tươi.
Trương gia có tiền có thế, Trương Lâm Quảng lại đẹp trai phong độ. Các cô gái thích anh ta chắc chắn rất nhiều, nhưng ai dám đảm bảo rằng mình h0àn toàn không để ý đến quyền thế của Trương gia?
Dù các cô gái có nói vậy, Trương Lâm Quảng cũng không tin.
Người Doãn gia mặt dày, có thể đổi trắng thay đen, mà Doãn gia xưa nay lại có cái danh tiếng thanh cao bên ngoài.
Doãn Khanh Vân nói lời này mới có sức thuyết phục, h0àn toàn chinh phục được Trương Lâm Quảng.
Dù Doãn Khanh Vân có nhục mạ anh ta, đối với anh ta cũng là "thương cho roi cho vọt".
Lúc Nhan Tâm nghe Trương Tri nhắc đến chuyện này, cô đã "kính nể" vô cùng.
Tư duy để đối phó Trương Lâm Quảng, đoán chừng cũng không phải do Doãn Khanh Vân tự nghĩ ra mà là Doãn gia đã trù tính trước cho cô ta rồi.
Nhan Tâm kể lại chuyện này cho Bạch Sương nghe.
Bạch Sương cau mày thật sâu "Đại tiểu thư, bộ mặt của gia đình như thế thật quá khó coi, bao giờ mới bị vạch trần đây?"
Nhan Tâm bật cười "Mãi mãi sẽ không, hơn nữa còn lưu danh thiên cổ."
Bạch Sương kinh hãi "Sao có thể chứ?"
"Cô đã nghe chuyện về đại gian thần Nghiêm Tùng và Diễn Thánh Công chưa? Trước khi Nghiêm Tùng bị kết tội, ông ta đi tìm cháu rể của mình là Diễn Thánh Công để cầu cứụ
Diễn Thánh Công lạnh nhạt vớitrôi qua, người người đều ca ngợi Diễn Thánh Công thanh liêm chính trực, không vì tình riêng.
Cô xem, Nghiêm Tùng làm hại triều đình đâu phải ngày một ngày hai, vị Diễn Thánh Công thanh liêm chính trực kia lại cưới cháu gái ông ta. Chỉ đợi đến khi ông ta gặp xui xẻo, Diễn Thánh Công mới cương trực công bằng." Nhan Tâm nói.
Bạch Sương "Đại tiểu thư, tɾong vở kịch có kể chuyện này, đều là hết lời ca ngợi Diễn Thánh Công."
"Trăm năm nữa, người đời cũng sẽ ca ngợi Doãn gia thôi." Nhan Tâm nói.
Bạch Sương rùng mình.
"... Ý của cô là thủ đoạn như của Doãn gia không hề hiếm gặp?" Bạch Sương hỏi.
Nhan Tâm "Từ xưa đã có, cách nói năng đều tương tự nhaụ Không chỉ giới quyền quý chịu chiêu này, Hoàng gia cũng chịu thôi."
Bạch Sương "..."
Hai người vừa nói chuyện vừa đi đến một ngôi nhà.
Ngôi nhà có cánh cổng lớn màu đỏ son, tường rào cao vút, bề thế và nghiêm trang. Vì vị trí hơi xa, lái xe từ phủ Đại soái đến đây mất nửa giờ, giá cả cũng không tính là quá cao.
Bạch Sương tiến lên gõ cửa.
Có người mở cửa.
"Tôi đến gặp Tùng Sơn Dĩnh tiên sinh." Nhan Tâm nói.
Người hầu thấy vậy, hơi trầm ngâm "Xin cô chờ một chút."
Bạch Sương đặt tay lên khẩu súng bên hông.
Nhan Tâm nhắc nhở cô ấy "Đừng căng thẳng."
"Tôi không căng thẳng, Đại tiểu thư, tôi đề phòng trước thôi." Bạch Sương nói.
Đại tiểu thư đến phủ của Thất Bối Lặc tìm A Tùng, thiếu soái cũng đồng ý, nhưng lại làm Bạch Sương sợ hết hồn.
Nhỡ đâu bảo vệ không tốt, Bạch Sương chết vạn lần cũng không chuộc hết tội.


⬅ Trước Tiếp ➡