Chương 1346
Lại nói "Em gửi quà sinh nhật cho Châu Châu Nhi, không biết cô ấy nhận được chưa."
Điện báo Trương gia gửi đến, vỏn vẹn vài chữ, đều chỉ mang ý nghĩa "bình an".
Ai cần cái này chứ?
Phu nhân rất muốn viết một bức thư dài, lại sợ Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu không nhận được.
"Món quà em tặng con bé đắt tiền, con bé chắc chắn nhận được rồi, Trương gia sẽ không giữ lại cái này đâụ" Phu nhân nói "Con bé và A Chiêu đều khỏe ma͙nh, có nhà để ở, còn có Nam Thù chăm sóc, em đừng lo."
"Chị không lo sao?"
"Núi cao đường xa, tay dài cũng không với tới, chị ngoài lo lắng suông ra thì chẳng còn tác dụng͟͟ gì." Phu nhân nói.
Phủ Đốc quân có một đống việc.
Gia nghiệp to lớn đều do phu nhân quán xuyến. Tuy không cần tự mình làm nhưng việc gì cũng cần để tɾong lòng, các quản sự mới không dám qua mặt bà ấy.
Lao tâm khổ tứ quá mệt mỏi.
Những ngày tháng thoải mái nhất của phu nhân là khi xác định Cảnh Nguyên Chiêu bình an, mà Nhan Tâm vẫn còn ở bên cạnh bà ấy.
Cả đời bà ấy chưa bao giờ được thả lỏng như mấy ngày đó.
Tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Phu nhân nghĩ đến đây, chợt nảy sinh lòng ai oán với Đốc quân.
Bà ấy xưa nay không làm khó mình, cũng không làm khó Đốc quân, chuyện gì cũng giơ cao đánh khẽ, duy chỉ tɾong việc "đuổi Nhan Tâm", bà ấy cố chấp quá mức.
Bà ấy thực sự nghĩ không thông, sao Đốc quân có thể vì những suy đoán huyền hoặc mà đuổi Nhan Tâm khỏi bên cạnh bà.
Bà ấy mấy chục năm như một làm tốt trách nhiệm của người vợ, đổi lại là sự đâm sau lưng như vậy, đây là chuyện khiến bà ấy đau lòng hơn bất cứ chuyện gì trước đây.
"... Nếu em thực sự không yên tâm thì tìm người gửi thư đến Bắc Thành, hỏi xem bọn trẻ hiện giờ thế nào." Phu nhân nói.
Thịnh Viễn Sơn im lặng.
Anh ấy ngồi yên ở đó, sắc mặt khó đoán.
Phu nhân lại không rảnh ngồi rầu rĩ với anh ấy, bà ấy phải đến Lục gia ăn tiệc.
Vợ của con trai thứ Tổng tham mưu trưởng Lục Phong Giang là Chúc Tòng Nhiễm mấy hôm trước sinh nở, sinh được đích tôn cho Lục gia.
Việc này khiến vợ chồng Lục Phong Giang vui mừng khôn xiết.
Tiệc tắm ba ngày tổ chức vô cùng náo nhiệt, Lục phu nhân còn đích thân đến mời phu nhân.
Phu nhân có thể cảm nhận được niềm vui của Lục gia, dĩ nhiên sẵn lòng đi chung vui.
Hơn nữa, phu nhân cũng cần giúp Đường Bạch chốt ngày cưới, không cần thiết phải tiếp tục kéo dài. Cảnh Nguyên Chiêu còn sống, Đường Bạch có thể kết hôn sớm.
"Đi hưởng chút hỉ khí của Lục gia, có lẽ chị cũng sắp được làm bà nội rồi." Phu nhân cười nói.
Thịnh Viễn Sơn "Hai người họ bây giờ ngày nào cũng ở cùng nhau, không phải vợ chồng mà hơn cả vợ chồng, quả thực có thể sẽ sớm có con."
Lại nói "Đứa con đầu lòng, dù trai hay gái cũng cho em nhé?"
Anh ấy nói câu này, cảm xúc khó lường. Nỗi thương cảm ẩn sâu tɾong đó vẫn bị nhìn thấu ngay lập tức.