Chương 1347
Phu nhân "Nghiêm túc tìm kiếm một mối nhân duyên thuộc về mình mới là chuyện chính đáng. Dù hai đứa nó đồng ý thì chị cũng không đồng ý. Con cái nên nuôi dưỡng bên cạnh cha mẹ ruột, chứ không phải tùy tiện cho người khác làm con thừa tự. Đó là con người, không phải thú cưng nhỏ. Con người có hỉ nộ ái ố của riêng mình, nuôi không ra tình cảm đâụ Không phải con ruột, người ngoài châm ngòi vài câu là trở mặt với em ngay."
Bà ấy nhớ tới Thịnh Nhu Trinh.
Thịnh Nhu Trinh đã khiến phu nhân hiểu ra đạo lý này.
Nuôi con quá khó, rủi ro cũng lớn. Không phải mình sinh ra thì đừng có chạm vào.
Tai họa của Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu chẳng phải do phu nhân nhất thời mềm lòng nhận nuôi Thịnh Nhu Trinh gây ra sao?
Trong việc nuông chiều con cái, phu nhân đã phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình.
Suýt chút nữa bà ấy đã gián tiếp hại chết con trai mình, cũng như Nhan Tâm.
"Vận mệnh khó lường." Thịnh Viễn Sơn nói.
Phu nhân không nói gì thêm.
Bà ấy đến Lục gia.
Lục gia trên dưới vui mừng hớn hở, Nhị thiếu gia Lục gia đón khách ở cửa, cũng tươi cười rạng rỡ.
Phu nhân còn gặp Đại thiếu phu nhân Lục gia. Cô ấy mặc quần áo rộng thùng thình, bụng dưới hơi nhô lên, thế mà cũng mang thai rồi.
Thảo nào Lục phu nhân vui vẻ như vậy.
Nhìn nhà người ta náo nhiệt vui mừng, tɾong lòng phu nhân có chút chua xót.
Con người sống cả đời, rốt cuộc cầu cái gì? Phu nhân đến nay vẫn chưa có câu trả lời.
Mấy ngày nay, đêm nào Nhân Tâm cũng nằm mơ, mơ thấy Nghi Thành.
Không phải viện Tùng Hương, không phải cái sân nhỏ của Nhan gia mà là phủ Đốc quân.
Lúc ở phủ Đốc quân thì như đi trên băng mỏng, giờ lại thường xuyên đi vào giấc mộng. Giấc mơ nào cũng rất đẹp.
Cô thực sự nhớ mẹ rồi.
"Hy vọng sớm kết thúc, quay về bầu bạn với mẹ." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu nắm chặt tay cô "Được."
Cô viết một bức thư dài gửi về Nghi Thành.
Ba trang giấy, kể về tình hình của cô và Cảnh Nguyên Chiêu, trọng điểm là kể về việc chân của Cảnh Nguyên Chiêu đã có khởi sắc, dù sao ai cũng nghĩ rằng phu nhân quan tâm đến chân của con trai nhất, cái này nhất định phải nhắc tới.
Viết xong, Nhan Tâm đẩy xe lăn của Cảnh Nguyên Chiêu, đi đến viện Tây của phủ Đại soái tìm Trương Tri.
Trương Tri không ở nhà, nhưng có một cô gái ở tɾong viện của anh ta.
Nhìn thấy Nhan Tâm, cô gái đứng dậy, ngạo nghễ gật đầụ
Cô ta lại mặc một chiếc sườn xám màu xám nhạt, tɾong màu xám pha chút xanh lục nhạt.
Cô ta là Phú Văn, em họ bên ngoại của Trương Tri, lần trước Nhan Tâm đã gặp cô ta.
Nhan Tâm khẽ gật đầu, hỏi phó quan tɾong viện "Nhị thiếu gia đâu?"
"Mấy ngày nay không có nhà, đi tuần tra bên ngoài rồi ạ." Phó quan nói.
Nhan Tâm còn muốn nhờ anh ta chuyển thư giúp.
Trương Tri phụ trách liên lạc giữa Cảnh Nguyên Chiêu và Nghi Thành, truyền tin tức phải qua tay anh ta.
"Bức thư này đưa cho Nhị thiếu gia, nhờ anh ấy chuyển về Nghi Thành." Nhan Tâm nói.
Thư của cô phải qua tay Trương Tri, lúc viết đã rất chú ý rồi, không có gì không thể cho người khác xem.
Phó quan nhận lấy "Cô phải đợi thêm vài ngày đấy ạ."
"Đợi thêm cũng không sao, chỉ là đừng làm mất." Nhan Tâm nói.
Phó quan vâng dạ.
Nhan Tâm cười cười với Phú Văn lần nữa, đẩy Cảnh Nguyên Chiêu đi ra ngoài.