⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Thúc Hồng điên điên khùng khùng, con thứ ba Cảnh Quý Lương không ra gì, tuổi còn nhỏ đã ăn chơi trác táng tɾong khuê phòng danh kỹ, Đốc quân rất muốn đánh chết cậu ta, con trai út Cảnh Thiếu Hằng mấy tháng nay không biết bị làm sao, thỉnh thoảng lại sinh bệnh, lần trước còn náo loạn đến mức phải nằm viện.
Đốc quân nói với phó quan trưởng mới nhậm chức “Sau khi Châu Châu Nhi rời đi, mọi thứ đều không trở nên tốt hơn. Ngược lại còn loạn hơn lúc con bé ở đây nhiềụ”
Ông ấy rất muốn đón Nhan Tâm trở về, nhưng lại không mở miệng được. Hiện giờ Nhan Tâm đang ở bên cạnh Cảnh Nguyên Chiêu, Cảnh Nguyên Chiêu cũng cần cô.
“... Đốc quân, ngài có thể nói là phu nhân nhớ Đại tiểu thư rồi. Một mình thiếu soái có thể xoay xở được, hai người ở Bắc Thành, chẳng qua là thêm một con tin thôi.” Phó quan trưởng nói.
Lời này nói tɾúng tim đen của Đốc quân.
Ông ấy vẫn do dự.
Rốt cuộc Nhan Tâm là phúc hay là họa?
Ông ấy trầm ngâm một lát. Có chút động lòng, lại có chút kiêng kỵ.
Phó quan trưởng nói tiếp “Đốc quân, thiếu soái đang ở Bắc Thành. Cậu ấy không phải mất tích, vẫn đang ở ngay trước mắt ngài. Đại tiểu thư về nhà, phu nhân vui vẻ, thiếu soái chắc cũng sẽ yên tâm.”
Mắt Đốc quân sáng lên.
Ông ấy luôn cảm thấy, chỉ có Cảnh Nguyên Chiêu mới trấn áp được Nhan Tâm.
Trước kia lo lắng là vì không biết Cảnh Nguyên Chiêu sống chết ra sao, không xác định, hiện giờ Cảnh Nguyên Chiêu còn sống, người ngay tại Bắc Thành, Nhan Tâm h0àn toàn có thể về trước.
Đợi cô về rồi, phu nhân sẽ vui vẻ, mọi việc tɾong nhà có thể được sắp xếp ổn thỏa.
“Cậu nói rất đúng.” Đốc quân vỗ vai phó quan trưởng, cầm bức ảnh về nội viện.
Ông ấy đưa ảnh cho phu nhân.
Phu nhân xem xong, hồi lâu không buông tay, ngón tay cứ mân mê qua lại trên bức ảnh.
“Trông A Chiêu cũng khá tốt.” Đốc quân dò xét nói.
Phu nhân “Tốt hơn nhiều so với lần trước tôi đi gặp nó, lần trước thực sự yếu ớt gầy gò. Chị Trình đi rồi, xem ra ăn uống không tệ, béo lại rồi.”
Đốc quân cũng ghé đầu nhìn một cái “Sao tôi lại thấy gầy hơn trước kia một chút?”
“Ông chưa nhìn thấy bộ dạng lúc nó vừa trốn thoát khỏi tay Thất Bối Lặc đâụ” Phu nhân nói "Bây giờ tốt hơn nhiều rồi. Châu Châu Nhi chăm sóc nó rất khéo.”
Đốc quân lập tức nói “A Uẩn, có muốn đón Châu Châu Nhi về không?”
Tay phu nhân hơi khựng lại.
Hồi lâu, bà ấy cười như không cười “Đón về? Chân cẳng A Chiêu không tiện, ông đón Châu Châu Nhi về, để thằng bé một mình ở Bắc Thành?”
Đốc quân “...”
“Cảnh Phong, ông làm chồng, làm cha đều ích kỷ đến cực điểm.” Phu nhân đứng dậy “Ông mãi mãi chỉ nghĩ cho bản thân ông.”
Đốc quân sững sờ.
Ông ấy nhìn khuôn mặt đã có tuổi nhưng vẫn xinh đẹp của phu nhân. Biểu cảm trên mặt, không nói lên được bao nhiêu thất vọng, cũng chẳng có sự phẫn nộ hay khinh bỉ nào.
Nhàn nhạt.
Cảm xúc nhàn nhạt, nhạt đến mức khiến người ta kinh hãi.
Mặt Đốc quân nóng bừng, như bị phu nhân tát ma͙nh một cái.
“A Uẩn, tôi và bà vợ chồng ba mươi năm...”
“Ba mươi năm ” Khóe môi phu nhân nhếch lên nụ cười châm chọc “Ông muốn nói Thịnh Uẩn tôi nương tựa vào ông ba mươi năm chứ gì?”


⬅ Trước Tiếp ➡