⬅ Trước Tiếp ➡

Dừng một chút, bà ấy lại nói “Nhưng tɾong lòng ông, tôi chẳng có công lao, cũng chẳng có khổ lao. Khi ông nghi ngờ con gái nuôi thì ông đuổi con bé đi, khi ông cảm thấy con bé hữu dụng͟͟ thì ông lại muốn đón con bé về. Lúc đó, ông không quan tâm tôi sống chết ra sao, không để ý đến tâm trạng của tôi, hiện giờ ông lại mặc kệ h0àn cảnh của con trai, không nghĩ đến đôi chân nó tàn tật cần một người chăm sóc sát sao đến thế nào. Cảnh Phong, ông chưa bao giờ cần bất kỳ ai, mỗi người đều là làm việc thay cho ông. Ông chỉ cần chính bản thân ông thôi. Đừng nhắc đến ba mươi năm nữa, tôi nghe thấy từ này, chỉ cảm thấy rất mệt mỏi ċһán chường.”
Bà ấy cầm bức ảnh, đứng dậy về phòng.
Cả đời Đốc quân chưa từng nghe lời nặng̝ nề như vậy, nhất thời vừa kinh ngạc vừa tức giận.
Cơn giận của ông ấy cuộn trào một lát, đột nhiên lại bình tĩnh trở lại.
Thịnh Uẩn trách ông ấy
Bà ấy chưa bao giờ trách ông ấy, cho đến tận khoảnh khắc này. Ông ấy nhất định đã làm bà ấy tổn thương thấu tâm can.
Bà ấy ba bầu bạn với ông ấy ba mươi năm như một ngày, ông ấy lại làm tổn thương bà ấy.
Cơn giận của Đốc quân lập tức biến mất không còn tăm hơi, ông ấy đi the0 vào phòng ngủ.
Chính viện phủ Đốc quân gần đây có một thám tử trà trộm vào, rất nhanh đã nghe ngóng được chuyện phu nhân và Đốc quân cãi nhau, truyền đến tai Cảnh Phỉ Nghiên.
Cảnh Phỉ Nghiên vui mừng khôn xiết.
“Mẹ, chúng ta có thể nhân cơ hội này bảo cha chuyển đến phủ Tây.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Hạ Mộng Lan “Nên là chúng ta chuyển đến phủ Đốc quân. Cuối cùng Thịnh thị cũng không giả vờ được nữa, mẹ đã nói sớm muộn gì cô ta cũng lộ tẩy mà.”
“Mẹ hồ đồ rồi. Cha ở đâu thì phủ Đốc quân ở đó.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Mười ngày cuối tháng tám ở Nghi Thành, gió đêm se lạnh.
Nhụy hoa đan quế rơi rụng, trải thành tấm thảm gấm, lại được ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo chiếu rọi, đẹp đẽ mà lành lạnh.
Phu nhân ngồi trước cửa sổ, nghe quản sự tâm phúc là Đại Trúc kể chuyện ở chính viện.
“Đã truyền tin đến phủ Tây chưa?” Bà ấy thấp giọng hỏi.
“Truyền rồi ạ.” Đại Trúc nói "Phu nhân và Đốc quân cãi nhau, phủ Tây đã biết rồi, tối nay Cảnh Phỉ Nghiên cùng Đốc quân ra ngoài ăn món Pháp rồi.”
Phu nhân khẽ gật đầụ
“To gan lớn mật, tham lam tự phụ, không hổ là nòi giống của Hạ Mộng Lan. Ai cho nó cái gan dám cài cắm tai mắt vào chỗ của tôi?” Phu nhân nhàn nhạt nói.
Đại Trúc “Quả thực là không có não.”
“Cứ tận dụng͟͟ cho tốt, để nó phạm sai lầm.” Phu nhân nói.
Quản sự Đại Trúc gật đầụ
Đốc quân và con gái ra ngoài, nghe chiếc áo bông nhỏ an ủi vài câu, tâm trạng tốt lên không ít.
Ông ấy trở về nội viện, làm hòa với phu nhân.
Phu nhân không tiếp tục làm cao. Một mực giận dỗi, ngoại trừ phát tiết cảm xúc ra thì chẳng có tác dụng͟͟ gì.
Bà ấy hỏi bữa tối Đốc quân ăn gì.
“Nhà hàng này khá lắm, hôm nào tôi đưa bà đi nếm thử.” Đốc quân nói.
Phu nhân “Đừng hôm nào nữa, ngày mai đi ăn luôn đi, nói làm tôi thấy hơi thèm rồi.”
Đốc quân thấy bà ấy hứng thú như vậy, vui mừng khôn xiết.
Sau khi hai vợ chồng đi ngủ, Đốc quân ôm bà ấy không chịu buông tay, cả trái tim đều tan chảy.


⬅ Trước Tiếp ➡