Chương 1353
Ông ấy rất muốn nói, bà cuối cùng cũng không giận nữa, sự thấp thỏm lo âu của tôi đều tan biến rồi.
Nhưng những lời này nói ra lại khiến phu nhân nhớ lại chuyện cũ, Đốc quân tự tìm khổ.
Trong chuyện “đuổi Nhan Tâm đi”, phu nhân vẫn luôn oán trách ông ấy. Vì vậy, Đốc quân càng thêm không có lòng tin vào quyết định của mình.
Ông ấy cọ cọ vào tóc mai của phu nhân.
Phu nhân khẽ thở dài “A Phong, lần trước tôi nổi nóng, lời nói có chút nặng̝ nề.”
Đốc quân ôm chặt bà ấy “Trong chuyện của Châu Châu Nhi, tôi làm không thỏa đáng, đều là tôi không tốt ”
Lại nói "A Uẩn, tôi gửi ít tiền cho chúng được không? Tôi cũng sẽ gây áp lực cho Trương gia, bảo họ sớm đưa A Chiêu về.”
“Được.” Phu nhân chấp nhận, cũng biểu thị việc này cho qua.
Đốc quân đưa bậc thang, phu nhân liền bước xuống.
Hôm sau, hai người ra ngoài ăn món Pháp, hẹn hò như vợ chồng son, cả hai đều vui vẻ.
Chưa qua mấy ngày, một tập tài liệu Đốc quân để ở nội viện biến mất.
Chính viện của phu nhân, mấy chục năm như một ngày an toàn kiên cố, Đốc quân ở đây chưa bao giờ phải đề phòng gì.
“Đừng lo, chắc là rơi ở góc nào đó thôi.” Phu nhân giúp ông ấy chỉnh lại cổ áo quân phục "Không vội thì để sau tìm vậy.”
Đốc quân cũng không vội, đi ra ngoài trước.
Chiều tối trở về, sắc mặt phu nhân rất u ám.
Đốc quân thấy vậy, tɾong lòng thót một cái, nghĩ thầm “Khó khăn lắm mới hết giận, lại làm sao nữa rồi?”
Ông ấy ngồi lại gần, phu nhân nắm lấy tay ông ấy “Tôi thực sự g͙ià rồi, Đốc quân.”
“Sao vậy?” Đốc quân nghe mà tim run lên. Câu nói không đầu không đuôi này làm ông ấy nên trả lời thế nào?
“Nội viện có chuột vào, vậy mà tôi h0àn toàn không hay biết.” Phu nhân nói "Ở đây đều là người dùng quen, năm nay mới điều vào một người, ai ngờ đâụ..”
Tim Đốc quân khẽ run “Cái gì?”
Phu nhân bảo quản sự giải một hầu gái trẻ tuổi bị trói rất chặt ra.
Cô ta chưa đến ba mươi tuổi, phụ trách trà nước ở chỗ phu nhân.
Đốc quân nhìn về phía cô ta.
Phu nhân nắm chặt tay ông ấy “A Phong, ông đừng tức giận, từ từ thẩm vấn xem, xem phủ Tây rốt cuộc muốn làm cái gì.”
Sắc mặt Đốc quân âm trầm “Tôi mang ra ngoài trước. A Uẩn, chuyện này giao cho tôi.”
Hầu gái chưa từng trải qua huấn luyện nghiêm khắc, vừa bị tra tấn đã khai nhận tất cả. Cô ta vẫn luôn làm việc tɾong phủ Đốc quân, là bị Ngũ tiểu thư của phủ Tây mua chuộc.
Đốc quân suýt thì tức nổ phổi.
Ông ấy sai người xử lý hầu gái, rồi đi đến phủ Tây.
Vừa vào cửa, ông ấy mắng Hạ Mộng Lan xối xả, lại bắt Cảnh Phỉ Nghiên quỳ xuống.
Đốc quân nổi cơn thịnh nộ, Hạ Mộng Lan cũng không dám ngang ngược, tủi thân lau nước mắt, sắc mặt Cảnh Phỉ Nghiên trắng bệch.
“... Rốt cuộc các người muốn hồ đồ đến bao giờ?” Đốc quân đau lòng nhức óc "Con là đứa con gái út cha thương nhất, tại sao con cứ nghe lời xúi giục của mẹ con?”
Cảnh Phỉ Nghiên khóc đầm đìa nước mắt, lết bằng đầu gối đến trước mặt Đốc quân, ôm chân ông ấy “Cha, cha ơi con oan uổng, con không biết gì hết ”
Cô ta chết cũng không nhận.
Lòng Đốc quân nguội lạnh.
“Cha, con chỉ là tɾúng kế thôi. Người ngoài biết cha thương con, ắt hẳn sẽ tính kế con. Cha, con thực sự không biết chuyện.” Cô ta khóc nói.