⬅ Trước Tiếp ➡

Về phòng đi ngủ, cảm xúc của Trương Nam Thù h0àn toàn ổn định rồi.
Cô ấy đang nghĩ về chuyện của Tôn Mục và Từ gia.
Tôn Mục có thích Từ Đồng Nguyệt hay không thì chưa nói, nhưng anh ấy muốn đối phó với Từ Lãng là thật, điểm này Trương Nam Thù có thể khẳng định.
Hiện giờ Từ Lãng khống chế Đại Tổng thống, là người nắm quyền thực sự của phủ Tổng thống, ông ta không chỉ là kẻ thù của “dân chủ” mà còn là kẻ thù của Tôn gia.
“Những việc Tôn Mục làm có nguy hiểm không?” Trương Nam Thù tự hỏi.
Cô ấy mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, cô ấy bị tiếng động nhỏ làm tỉnh giấc, nghe thấy có người đang nói chuyện với vú nuôi ở ngoài cửa.
“Không cần dọn dẹp đâu, tôi ngủ một đêm trên ghế sô pha phòng khách là được.” Là giọng của Tôn Mục.
“Thế sao được? Sô pha chật hẹp thế. Đến phòng phụ đi.” Vú nuôi nói.
Tôn Mục “Mọi người đều mệt cả ngày rồi, không cần gọi người dậy trải giường đâụ Tôi ngủ tạm một giấc, mai ngủ bù.”
Trương Nam Thù liền bật đèn đầu giường. Ánh đèn từ khe cửa chiếu ra, người đang nói chuyện nhỏ nhẹ ngoài cửa im bặt.
Vú nuôi lên tiếng “Nam Thù tỉnh rồi à?”
“Phải.” Trương Nam Thù nói "Không khóa cửa.”
Vừa dứt lời, Tôn Mục đẩy cửa bước vào. Trên người anh ấy nồng nặc mùi khói thuốc, mùi rượu, chưa lại gần đã hun cho Trương Nam Thù muốn nôn.
“Anh rơi vào gạt tàn thuốc, hay là rơi vào hũ rượu thế?” Trương Nam Thù bịt mũi.
Tôn Mục không tiếp tục lại gần, chỉ nói “Hôm nay người ăn cơm đông, còn có Tướng quân Sato của bộ quân sự và mấy người nữa, tɾong phòng riêng toàn bộ đều đang hút thuốc.”
Trương Nam Thù “Anh uống nhiều không?”
“Uống vài ly, không say.” Tôn Mục nói.
Một lát sau, Trương Nam Thù thò đầu ra khỏi màn, nhìn anh ấy đang đứng ở cửa “Ngây ra đó làm gì? Nửa đêm rồi, mau đi tắm rửa, về ngủ ”
Tôn Mục “Anh ngủ bên ngoài một đêm. Cả người toàn mùi rượụ”
“Nói bậy, ngủ bên ngoài còn ra thể thống gì? Anh về trải chiếu nằm dưới chân giường em.” Trương Nam Thù nói.
Cô ấy gọi vú nuôi "Đi chuẩn bị nước nóng, gọi người vào mở cửa sổ cho thoáng khí.”
Tôn Mục “...”
Vú nuôi “...”
Đêm thu se lạnh, Tôn Mục không dùng nước nóng. Tắm nước lạnh khiến men rượu của anh ấy lại giảm đi ba phần.
Anh ấy súc miệng ba lần, đánh răng kỹ càng, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ, tóc đẫm hơi nước, trở về phòng ngủ.
Trương Nam Thù khoác một chiếc áo khoác, dậy uống nước.
“Anh đợi lát hẵng ngủ, uống bát canh giải rượu, nếu không sáng mai đau đầụ” Trương Nam Thù nói, lại hỏi anh ấy "Cảm thấy thế nào?”
Tôn Mục “Hơi choáng.”
“Anh lên giường nằm đi.” Cô ấy nói.
Tôn Mục ngoan ngoãn lên giường.
Anh ấy rất cẩn thận dịch vào vị trí bên tɾong giường, không chen chúc với Trương Nam Thù.
Một lát sau, Trương Nam Thù cũng lên giường, buông màn xuống. Vừa định nằm xuống đã bị anh ấy ôm lấy từ phía saụ
“Anh về muộn quá, em có giận không?” Anh ấy hỏi.
Trương Nam Thù “Chẳng phải phó quan của anh bảo tối nay anh không về sao?”
Cô ấy đẩy một cái, không đẩy ra.
“Tưởng là sẽ tan tiệc rất muộn, sợ về làm ồn em nghỉ ngơi. Sau đó nghĩ lại, không về em lo lắng cả đêm, sợ em ngủ không ngon.” Tôn Mục nói.
Kết quả cô ấy ngủ sớm rồi, còn ngủ rất ngon.
Trương Nam Thù cười khẩy “Anh không về thì em ngủ không ngon? Anh mơ cái gì đẹp thế...”


⬅ Trước Tiếp ➡