Chương 1360
Vừa dứt lời, Tôn Mục đã hôn cô ấy.
Trương Nam Thù “Đừng làm loạn.”
“Trong bát ở đầu giường có ngâm hai cái đấy ” Tôn Mục tăng thêm lực hôn cô ấy "Nam Thù, anh biết em cũng muốn anh về.”
Trương Nam Thù “...”
Nguy to, vậy mà quên mất chuyện này.
Cô ấy muốn cứng miệng, nhưng bị Tôn Mục chặn lại, sau đó chỉ còn lại những âm thanh run rẩy khe khẽ.
Sáng sớm, gió nhẹ thổi qua ngọn cây, sương sớm nhạt dần.
Trong sân yên tĩnh, tiếng bước chân hầu gái đi lại đều rất nhẹ.
Tôn Mục thức dậy rửa mặt.
Trong dạ dày khó chịu, anh ấy nôn một trận tɾong phòng tắm, nôn sạch rượu thừa tối qua, mới thấy dễ chịu hơn vài phần.
Vú nuôi của Trương Nam Thù chuẩn bị bữa sáng thanh đạm, lại thấy cửa phòng ngủ đóng chặt, biết Trương Nam Thù chưa tỉnh, vừa gắp thức ăn vừa trò chuyện vài câu với Tôn Mục.
“Tối qua Nam Thù suýt chút nữa là làm loạn đến Từ gia, tôi đã giữ cô ấy lại.” Vú nuôi nói với Tôn Mục.
Tôn Mục hơi ngẩng mặt lên.
Anh ấy trầm ổn chín chắn, trên mặt hiếm khi có biểu cảm thăng trầm lớn.
Chỉ là sắc mặt hơi động.
“Chuyện này tôi không ngờ tới.” Anh ấy nói thật lòng.
Vú nuôi “Chuyện của hai người, tôi không hỏi nhiềụ Nhưng có những lời cậu nên nói rõ ràng với Nam Thù, ví dụ như lần trước cậu tặng nhẫn cho Từ tiểu thư.”
Khóe môi Tôn Mục hơi căng thẳng.
Anh ấy khựng lại, nói “Quả thực là tôi tặng cho Từ tiểu thư.”
Vú nuôi “...”
Bà ấy hơi bực mình rồi.
Hồi lâu, vú nuôi mới nói "Hồi nhỏ cậu thân thiết với Nam Thù nhất. Bây giờ thì sao?”
Tôn Mục ngồi đó, bưng cháo lên uống vài ngụm, cứ thế không trả lời câu hỏi này.
Vú nuôi tức đến mức suýt muốn đánh anh ấy.
Giống như Trương Nam Thù nói, con người anh ấy đôi khi quá lầm lì. Những lời có thể nói rõ ràng một cách khéo léo, anh ấy cứ nhất định không nói.
Mà Trương Nam Thù lại là người nóng tính, quen thẳng thắn, thực sự sẽ bị anh ấy chọc tức không nhẹ.
Vú nuôi cũng bị chọc tức rồi, tôi không giúp cậụ”
Tôn Mục chỉ cười cười “Cảm ơn bà.”
Vú nuôi tức ngã ngửa, quay người bỏ đi.
Đúng là nước đổ đầu vịt, cái miệng này thà làm câm đi còn hơn
“Cứ tiếp tục thế này, biết làm thế nào cho phải?” Vú nuôi sầu chết đi được "Nam Thù đã mấy lần nghi ngờ cô gia có lòng riêng.”
Cô gia có lòng riêng hay không, vú nuôi không dám đảm bảo, nhưng cô gia có tình nghĩa với Nam Thù, không chỉ đơn thuần là thích nhan sắc của Nam Thù.
Vú nuôi nghĩ, e là chuyện này phải tìm Nhan Tâm.
Nhan Tâm rất thông minh. Lúc ở Nghi Thành, vú nuôi không hay gặp mặt cô, nhưng luôn nghe nói về chuyện của cô.
Có những việc làm rất đẹp, vú nuôi nhớ lại đều kinh ngạc không thôi.
Bà ấy đi tìm Nhan Tâm.
Nhan Tâm nghe vú nuôi kể lể mọi chuyện, có chút do dự “Tôi rất hiểu sự lo lắng của bà, nhưng chuyện của hai vợ chồng, người ngoài xen vào, chỉ sợ phản tác dụng͟͟.”
“Tôi nhìn hai người họ mà nơm nớp lo sợ. Nam Thù chưa xây dựng được lòng tin, cô ấy vốn không như vậy, chỉ là Đại soái qua đời khiến cô ấy hoang mang. Còn về cô gia, tôi thực sự không nhìn thấu con người cậu ấy, nhưng tôi tin vào mắt nhìn của Đại soái. Cậu ấy không nói gì hết, lại qua lại quá gần với Từ gia.” Vú nuôi nói.