Chương 1364
"Vậy tại sao lần nào cũng là cậu đến hẹn hò?" Doãn Khanh Dung thắc mắc "Câu này tôi đã muốn nói từ trước rồi. Trước khi đính hôn, không cần thiết phải hẹn hò liên tục như vậy. Tôi cứ tưởng Từ gia các cậu sợ Doãn thị không có thành ý nên mới lần nào cũng ra ngoài gặp mặt. Nhưng lần nào cũng là cậu thay mặt Tứ thiếu gia đến. Nếu cậu ta không rảnh thì thăm dò một hai lần là đủ rồi. Tại sao cậu lại hẹn tôi đến bốn lần?"
Ánh mắt người đàn ông lóe lên, sự kinh ngạc lướt qua đáy mắt, nhanh đến mức khó lòng phân biệt.
Cậu ta tỏ vẻ non nớt và vô tội "Thất tiểu thư nói vậy là có ý gì?"
"Hả?" Doãn Khanh Dung đột nhiên hiểu ra "Cậụ.. cậu có ý gì? Chẳng lẽ không phải để xem mắt mà là cậu cố tình mạo danh?"
Da mặt người đàn ông căng cứng "Tôi nghe không hiểụ"
"Cậu đâu phải Từ Hạc Tân, tôi từng gặp cậu ta.” Doãn Khanh Dung nói "Cậu là anh trai sinh đôi của cậu ta, Từ Hạc Lam."
Biểu cảm của người đàn ông giật giật, rất nhanh lại cười rộ lên "Thất tiểu thư, cô hiểu lầm rồi, tôi thật sự là Từ Hạc Tân."
Doãn Khanh Dung nghe đến đây, sắc mặt hơi thay đổi.
Cô ấy cứ tưởng Từ gia làm vậy là để xem mắt cô ấy, tìm hiểu con người cô ấy.
Cha cô ấy dặn cô ấy phải thể hiện mười hai phần thành ý.
Tứ thiếu gia Từ Hạc Tân hẹn cô ấy bốn lần, lần đầu là Tam thiếu Từ Hạc Lam đến, cô ấy chỉ nghĩ đối phương có việc bận, lần thứ hai hẹn, vẫn là Tam thiếu gia Từ Hạc Lam.
Hôm nay là lần thứ tư.
Doãn Khanh Dung cảm thấy hai người trò chuyện phiếm đều là về chuyện của nhau, không có gì mập mờ hay thân mật, h0àn toàn giống như người nhà của "vị hôn phú đang thăm dò cô ấy.
Nhưng đến bốn lần, dần dần cảm thấy không đúng vị nữa.
Không ngờ đối phương lại nói như vậy.
Doãn Khanh Dung nghe đến đây, cười lạnh hả?"
Người đàn ông đối diện cũng đứng dậy "Thất tiểu thư, cô nhận nhầm rồi phải không? Tôi thật sự là Từ Hạc Tân."
Doãn Khanh Dung tức quá hóa cười "Thú vị thật đấy. Được, lát nữa tôi sẽ tự mình đi hỏi bác Từ."
Cô ấy xoay người định đi.
Đối phương lại kéo cô ấy "Thất tiểu thư, cô đừng hiểu lầm, tôi thật sự không hiểu cô có ý gì. Tôi thật sự là Từ Hạc Tân."
Lần này, Doãn Khanh Dung h0àn toàn hiểu rồi.
Cô ấy mang ra thành ý lớn nhất, kể hết tính cách, nết na và con bài chưa lật của nhà mình, người ta lại coi cô ấy vừa ngốc vừa mù.
Cô ấy giơ tay, tát ma͙nh vào mặt Từ Hạc Lam một cái "Về bảo cha cậu dạy lại anh em các cậu cách làm người đi "
Những vị khách khác đều nhìn sang.
Người đàn ông bị cô ấy đánh đến ngẩn người, nụ cười trên mặt biến mất.
Ánh mắt cậu ta nhìn chằm chằm vào cô ấy đầy áp lực.
Doãn Khanh Dung "Các người không có hứng thú với cuộc hôn nhân này thì nói sớm. Đừng làm lỡ việc. Muốn tìm hiểu tôi, được thôi. Nhưng muốn tôi làm kẻ mù, chuyện đó khó lắm."
Cô ấy bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, một chiếc ô tô bên đường bấm còi.
Doãn Khanh Dung quay đầu lại, nhìn thấy cửa kính xe hạ xuống.
Cô ấy do dự một chút, rồi rảo bước lên xe. Chiếc xe phóng đi mất hút.
Người đàn ông đuổi the0 ra sau, đứng ở cửa, khẽ sờ lên má bị tát.
Trương Tri hơi ngả người vào ghế ngồi, hai chân bắt chéo.