Chương 1365
Doãn Khanh Dung ngồi bên cạnh, từ từ bình ổn cảm xúc.
"Đã bảo không gặp mặt, sao anh lại tới?" Cô ấy hỏi.
Trương Tri "Tiện đường."
Doãn Khanh Dung "Vậy đúng là trùng hợp thật."
"Sao lại giận dữ thế?" Khuôn mặt anh ta khẽ chuyển động một biên độ nhỏ, liếc mắt nhìn cô ấy.
Vừa để ý đến cô ấy, lại vừa coi thường cô ấy.
"Không có gì, chút khẩu nghiệp thôi." Doãn Khanh Dung nói.
Chiếc xe chạy êm ru đến một biệt quán của Trương Tri.
Doãn Khanh Dung xuống xe, rất thành thạo đi vào tɾong. Nơi này khá kín đáo, người hầu hạ cũng đều là tâm phúc của Trương Tri.
Thấy hai người đi vào, hai hầu gái tiến lên phục vụ, ân cần lại trầm ổn, không nói thừa một câu, cũng không nhìn thừa một cái.
Doãn Khanh Dung vừa uống trà, vừa kể lại chuyện gần đây cho Trương Tri nghe.
"Cặp sinh đôi Từ gia là hai hạt giống xấu xa từ tɾong trứng. Về bảo cha em từ chối hôn sự này đi." Trương Tri nói.
Rất nhiều chuyện của Từ gia người ngoài không biết, cần phải dụng͟͟ tâm dò la.
Trương Tri có hứng thú với Từ Lãng, chứ không rảnh đi điều tra đám con nít Từ gia. Những đứa ranh con đó chưa đủ tư cách làm đối thủ của anh ta.
Nếu không phải Doãn Khanh Dung sắp kết thân với Từ gia thì anh ta cũng lười tra xét.
Phó quan báo cho anh ta biết, cặp sinh đôi Từ gia làm nhiều việc ác, thủ đoạn tàn độc.
Trương Tri có đứa con trai út của người cậu họ, là bạn học với cặp song sinh này, bị bọn chúng chơi đùa đến chết. Đứa trẻ đó chết rất thảm, ngay tại khu vực sầm uất của Bắc Thành, bị ngựa hoang giẫm nát ruột gan.
Trẻ tuổi mà ác độc, không hổ là hạt giống của Từ Lãng.
Gia đình phú thương kia vốn định làm lớn chuyện, tiếc là không tìm được bất cứ bằng chứng thực tế nào. Biết là bị cặp sinh đôi Từ gia hại, nhưng lại chẳng có cách nào.
Gia đình đó còn tìm Trương soái giúp đỡ.
Trương soái không có bằng chứng, cũng không thể một tay che trời, Từ gia đâu phải kẻ vô danh tiểu tốt.
Trương Tri vốn không biết chuyện này. Khi cha còn sống, anh ta là thiếu soái Trương mắt cao hơn đỉnh, có ai lọt vào mắt anh ta quá một giây?
Doãn Khanh Dung nghe những lời không đau không ngứa của anh ta, thở dài "Trong mắt ông nội và bác cả, cha em còn không bằng con sâu mọt. Ông ấy lại chẳng có tài cán gì, không nuôi nổi gia đình. Của hồi môn của mẹ em đã sớm nhập vào quỹ chung rồi. Chúng em sống phụ thuộc vào gia tộc. Ông nội mất rồi, bác cả muốn em gả cho ai, em phải gả cho người đó."
Đây chính là h0àn cảnh của nhánh thứ ba.
Bác cả sẽ không chia gia tài.
Tiền tiêu hàng tháng chỉ có từng đó, còn chẳng đủ để thêm thắt một hai món ăn ngày thường.
Chi phí ăn mặc dùng độ của quỹ chung, khi chia đến tam phòng đều là thứ kém nhất.
Không chịu nổi thì có thể rời đi, nhưng ngay cả cái nhà cũng sẽ không được chia.
Sự túng quẫn của Doãn Khanh Dung có thể hình dung được.
Hồi trước em gái cô ấy bị bệnh, sốt cao, đau đớn khó chịu, uống thuốc cũng vô dụng͟͟. Thầy thuốc tốt bụng khuyên họ đến bệnh viện Tây y khám xem sao.
Doãn Khanh Dung đi, bác sĩ Tây y nói phải làm phẫu thuật.
Cần một khoản tiền.