⬅ Trước Tiếp ➡

"Có thể bọn họ không muốn kết thân, cố tình trêu chọc tôi. Đây không phải là đùa giỡn tôi mà là đùa giỡn bác đấy." Doãn Khanh Dung nói.
Bác cả "..."
Ông ta ngẩn ra một lúc, mới mắng Doãn Khanh Dung, nói cô ấy răng nhọn miệng sắc, đổi trắng thay đen.
Mắng một hồi lâu, cuối cùng cũng xả giận, bác cả muốn đưa cô ấy đến tận cửa để nhận lỗi.
"Tôi không đi." Cô ấy nói.
"Mày không đi, thế thì chúng ta nói chuyện phải trái xem, tối qua mày đi đâu lêu lổng? Nói mày đến nhà dì mày, muốn tao tìm người đến đối chất không?" Bác cả lạnh lùng hỏi.
Doãn Khanh Dung lập tức sầm mặt "Vậy bác đi đối chất đi Tôi đường đường chính chính, chẳng sợ gì cả "
"Mày đúng là lòng dạ còn đen hơn mặt. Chuyện ô uế mày làm, có thể qua mắt được tao sao?" Bác cả giận dữ nói.
Doãn Khanh Dung "Tôi ở nhà dì, bầu bạn với dì ấy, chuyện này bác cứ đi hỏi. Nói tôi ô uế, bác đưa bằng chứng ra trước đã. Tôi đã làm gì nào?"
Bác cả "..."
Thật ra ông ta cũng không biết Doãn Khanh Dung rốt cuộc có bí mật gì, chỉ là lừa cô ấy.
Đứa cháu gái này quả thực có chút lanh trí.
Bác cả không nói gì thêm, ép buộc cô ấy đi the0 đến Từ gia.
Doãn Khanh Dung nhân cơ hội đòi tiền ông ta "Tiền dạy đàn piano cho Lan Lan."
Em gái cô ấy đang học đàn piano, khóa học này khá đắt.
"Mày đến Từ gia biểu hiện cho tốt, tiền tao sẽ đưa cho mày." Bác cả nói.
Doãn Khanh Dung đi.
Vẻ mặt Từ Lãng ôn hòa, vô cùng nho nhã lịch sự, nói chuyện cũng dễ nghe.
Đúng là quân tử khiêm tốn, thần thái anh tuấn.
Doãn Khanh Dung biết bản tính Từ Lãng, không nhịn được nghĩ "Người này còn biết giả vờ hơn ông nội mình nhiềụ Là do sinh ra đã đẹp sao?"
Đã có tuổi, nhưng vẫn trắng trẻo đầy đặn, không có mấy nếp nhăn, tướng mạo của Từ Lãng là kiểu phú quý an nhàn.
So với vẻ khô gầy quắt que0 của ông nội Doãn Khanh Dung, vẻ ngoài của Từ Lãng mang tính lừa gạt lớn hơn.
"Chút chuyện nhỏ, anh Doãn không cần để tɾong lòng." Từ Lãng làm như mới nghe nói chuyện này, xua tay rất rộng lượng "Thất tiểu thư thông minh quả cảm, cưới được con bé là may mắn lớn của Từ thị."
Đại lão gia Doãn gia nháy mắt với Doãn Khanh Dung, sợ cô ấy cứ khăng khăng nói mình không nhận nhầm.
Không ngờ,lúc này Doãn Khanh Dung lại ngoan ngoãn, dịu dàng gật đầu "Đều do cháu quá xúc động, bác đừng giận."
Từ Lãng cười ha ha, khen Doãn Khanh Dung thẳng thắn, rồi sai người đi mời Tứ thiếu gia Từ Hạc Tân.
"Hai đứa nói rõ ràng trước mặt mọi người, chuyện này coi như bỏ qua." Từ Lãng nói.
Một lát sau, một thiếu niên hoạt bát, cười tươi rói bước vào "Cha."
Ánh mắt rơi trên mặt Doãn Khanh Dung, hơi khựng lại, rồi lại cười cười.
Sắc mặt Từ Lãng cứng đờ, rồi rất nhanh thu lại.
Doãn Khanh Dung lại đột ngột nhìn về phía ông ta.
Từ Lãng hơi ngẩn ra.
"Nói như vậy, lần trước cháu gặp ở chùa đã nhầm lẫn hai vị thiếu gia. Lúc đó người khác giới thiệu, quả thực nói vị này là Tam thiếu gia, vị kia là Tứ thiếu gia." Doãn Khanh Dung nói.
Từ Lãng "Hai đứa nó lớn lên đúng là rất giống nhaụ.."
Giọng ông ta có chút không tự nhiên.
Doãn Khanh Dung "Bác à, thật ra một chút cũng không giống. Người ngoài nói giống, chắc là để lấy lòng bác thôi. Hai người họ là hai khuôn mặt h0àn toàn khác nhaụ"


⬅ Trước Tiếp ➡