Chương 1368
Doãn Khanh Dung ngồi đó, chậm rãi húp cháo.
Trong dạ dày bị bát thuốc buổi sáng chặn lại, cô ấy chẳng ăn nổi miếng nào. Thấy Trương Tri nhìn mình, đành phải cố nuốt.
Trương Tri ôm cô ấy qua, để cô ấy ngồi tɾong lòng mình "Tiểu Thất, anh đợi em cầu xin anh. Đừng bướng bỉnh, nếu em không muốn gả thì có anh ở đây, ai cũng không ép được em."
Doãn Khanh Dung "Không phải là em không muốn gả. Là Từ gia không muốn cưới em lắm, cố tình sỉ nhục em."
"Em muốn gả?"
"Từ gia môn đăng hộ đối, Tứ thiếu gia lại là thiếu niên trẻ tuổi, tại sao em lại không muốn?" Doãn Khanh Dung nói.
Trương Tri sầm mặt "Đây là coi trọng con người cậu ta?"
"Cả hai."
Tay anh ta siết chặt "Em to gan thật "
Lại nói "Đừng ngây thơ, em tưởng hai thằng khốn nạn Từ gia là thứ tốt lành gì? Không phải lương duyên đâu, chọn lại đi."
"Không có quyền chọn." Doãn Khanh Dung nói "Trước đây, em hận ông nội lắm. Giờ nghĩ lại, khi ông nội còn sống, chi cả còn kiêng dè vài phần. Giờ ông ta mất rồi, em chính là món hàng chờ giá để bán, đợi chị cả tìm người mua."
"Em có thể cầu xin anh." Trương Tri nói "Em cầu xin anh rồi, chuyện của em do anh quản."
Bây giờ do anh ta quản, tương lai do vợ anh ta quản.
Nếu bác cả biết cô ta làm vợ lẽ cho Trương Tri, chắc hận chết phòng thứ ba.
Thế này chẳng khác nào đánh vào mặt chị họ cả Doãn Khanh Vân em họ của Đại thiếu phu nhân làm vợ lẽ cho Nhị thiếu gia, Nhị thiếu gia chẳng phải sẽ nhân cơ hội đạp thể diện của chị dâu xuống bùn sao?
Doãn Khanh Dung tự mình chạy trốn rồi, em gái phải làm sao? Em gái cũng sắp đến tuổi bàn chuyện cưới hỏi.
Hai người không thống nhất được, bữa sáng cũng chẳng ăn được bao nhiêụ
Rõ ràng trước khi ngủ làm loạn mệt lử, đều khá đói.
Trương Tri nói cô ấy "Em ngoại trừ xuấtthân không tốt lắm thì chỗ nào cũng được."
Doãn Khanh Dung "Cũng đâu có quyền chọn. Nếu có quyền chọn thì em cũng muốn làm con gái của Đốc quân. Em gái anh đúng là người may mắn, xuấtthân này ai bì kịp."
"Em không làm được con gái Đốc quân, nhưng con em có thể. Xem ở em thôi." Trương Tri nói.
Doãn Khanh Dung không nói gì.
Trên đường về hôm đó, tɾong lòng cô ấy nghĩ, cô ấy thật sự rất thích Trương Tri.
Gạt bỏ thân phận, không quan tâm đến cái miệng có thể chọc người ta tức chết của anh ta, cô ấy rất thích anh ta.
Lúc nhìn thấy anh ta, giống như giữa mùa hè ôm được chậu băng, mùa đông ủ được đốm lửa, cả người đều nhẹ nhõm và vui vẻ. Cô ấy có thể trốn chạy khỏi hiện thực, chìm đắm vào cuộc sống của anh ta.
Rất ấm áp, rất vui vẻ.
Cũng rất ngắn ngủi.
Doãn Khanh Dung về đến nhà, người hầu bên phía bác cả đến tìm cô ấy, khí thế hung hăng.
Quả nhiên, Từ gia đến kiếm chuyện rồi.
Doãn Khanh Dung đi đến thư phòng của bác cả, bị bác cả mắng té tát vào mặt.
"Đang yên đang lành, mày vu khống Tứ thiếu gia lừa gạt mày, còn đánh cậu ta Mày đúng là phát điên, không biết mình bao nhiêu cân lượng. Đang lúc quan trọng của việc liên hôn, nếu mày xảy ra chuyện thì tao sẽ lột da mày." Bác cả nói.
Doãn Khanh Dung "Tôi không vu khống, người tôi gặp luôn là Tam thiếu gia. Tôi biết cặp song sinh Từ gia."
Bác cả "Tại sao người ta phải lừa gạt mày?"