⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ấy định nói, hôm đó anh hai cô ấy làm bộ làm tịch không chịu đi gặp Doãn Khanh Dung, sau đó vẫn không chịu nổi mà đi cướp người.
Sau đó, một đêm không về.
Nếu Doãn Khanh Dung bị đậu mùa là bị Trương lão Nhị lây cho, hay sẽ lây cho Trương lão Nhị?
Trương lão Nhị ở nhà, cũng sẽ lây cho đám Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù vừa không muốn chết, cũng không muốn mặt rỗ.
Lo lắng mấy ngày liền, Trương Tri vẫn bình an vô sự.
Trương Nam Thù hỏi thăm tình hình, anh ta bảo cô ấy "Cô ấy đang ở tɾong biệt quán của anh, không đi trang viên dưỡng bệnh. Đậu mùa là dọa người ta thôi."
Trương Nam Thù "..."
"Cô ấy không muốn nghị thân với Từ gia." Trương Tri lại nói.
Trương Nam Thù "Em biết ngay chị ấy là người tốt mà, chị ấy cũng ghét Từ gia. Rất nhiều người bị Từ gia che mắt."
Cô ấy lại nhìn Trương Tri một cái "Anh và chị ấy..."
"Không liên quan đến em " Trương Tri lạnh lùng ngắt lời cô ấy.
Trương Nam Thù cười lạnh "Anh đừng có cầu xin em đấy. Lần trước, nếu không phải em báo cho anh thì anh biết chị ấy bị người ta ức hiếp sao?"
Trương Tri "Anh cầu xin em lo chuyện bao đồng hả?"
Trương Nam Thù "..."
Qua cầu rút ván, đúng là không ra gì
Cô ấy tức tối bỏ về, kể chuyện này cho Tôn Mục nghe.
Tôn Mục cười nói "Anh hai em có chút xấu hổ, em cứ không nhìn ra, còn cứ đuổi the0 hỏi mãi, đương nhiên anh ấy sẽ chặn họng em rồi."
Trương Nam Thù "Anh ấy?"
Sau đó mới phản ứng lại "Anh ấy thông suốt rồi?"
"Sâu đậm hay không thì khó nói, nhưng thông suốt thì chắc chắn là thông rồi." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Một nhà cưới hai cô con gái họ Doãn? Chắc Doãn gia đắc ý chết mất. Chị dâu cả chắc sẽ không vui."
Đâu phải ai cũng rộng lượng.
Người ngoài thấy chị em gái gả cho anh em trai thì sẽ tương trợ lẫn nhaụ Nhưng chị dâu cả chắc sẽ tranh sủng, sẽ nghi ngờ nhà mẹ đẻ thiên vị ai hơn.
Đến lúc đó, cô ta sẽ phát điên trước.
Cô ta vốn đã có chút điên rồi.
"Anh hai e là không muốn kết hôn lắm, đặc biệt là với con gái họ Doãn." Tôn Mục nói khéo.
Trương Nam Thù cũng nghĩ vậy, Tôn Mục đã nói thế, cô ấy biết mình nghĩ không sai, có chút thất vọng.
Cô ấy lắc đầu "Mặc kệ đi, em cũng đâu phải mẹ ruột Trương lão Nhị, em chỉ là em gái thôi."
Chuyện này qua đi.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đi dạo tɾong sân, không nhắc đến những chuyện vòng vo của thế gia Bắc Thành, chỉ nói về hai người họ.
Anh nói với Nhan Tâm "Phó quan báo bộ trang sức đã làm xong, áo cưới cũng may xong rồi."
Trong lòng Nhan Tâm rung động ma͙nh, ngồi xổm xuống bên cạnh xe lăn của anh "Vậy khi nào kết hôn?"
Cảnh Nguyên Chiêu sờ mặt cô, cười nói "Nóng lòng rồi sao?"
Nhan Tâm gật đầu, không chút do dự.
Trong lòng Cảnh Nguyên Chiêu chua xót.
"Anh cứ nghĩ mãi, hôn lễ bù có phải là vẽ rắn thêm chân không? Nếu không bù đắp, em cứ thế kết hôn với anh, chẳng phải là báng bổ em sao? Sau này em lấy gì mà khoe với các con?"
Anh có rất nhiều câu hỏi.
Nhan Tâm liền cười nói “Thiếu soái một lòng một dạ với em, thế còn chưa đủ để khoe khoang sao? Nếu thiếu soái thương em cả đời thì em g͙ià rồi chết đi vẫn còn cái để khoe."


⬅ Trước Tiếp ➡