⬅ Trước Tiếp ➡

Lại nói "So với sự phồn hoa tɾong khoảnh khắc của hôn lễ xa hoa, việc anh đối tốt với em cả đời mới là vốn liếng đáng giá nhất của em, em có thể khoe khoang với con cháụ"
Dường như cuối cùng Cảnh Nguyên Chiêu cũng thoát khỏi giấc mộng.
Châu Châu Nhi của anh không phải là người phụ nữ đáng thương không nơi nương tựa tɾong mơ.
Cô đã có đôi cánh của riêng mình, có thể bay lượn chín tầng trời. Cô không cần bất cứ ai thương hại, bao gồm cả Cảnh Nguyên Chiêụ
Nếu vẫn là cô tɾong giấc mơ, nơm nớp lo sợ, cẩn thận từng li từng tí thì cô tuyệt đối không dám đề nghị kết hôn qua loa tɾong cái sân nhỏ của Trương gia thế này.
Là Cảnh Nguyên Chiêu đang được mất lo âụ
"Trước đây chúng ta đã hẹn, sau Lập thu sẽ kết hôn. Năm nay Lập thu đã qua lâu rồi, kết hôn lúc nào cũng được." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Tối nay nhé?"
"Xem ngày đã." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Sau đó chúng ta mời một bàn rượu đơn giản ở hậu viện, ít nhất Nam Thù phải tới."
"Được." Nhan Tâm nói.
Cô tự mình ra phố, tìm thầy bói xem cho cô và Cảnh Nguyên Chiêu một ngày cưới.
Cô chọn ngày gần nhất.
Ngày gần nhất là mười bảy ngày sau, tức là ngày 20 tháng 9.
"Bắc Thành tuyết rơi rất sớm, chưa đến tháng mười đã có tuyết rơi. Nếu hôm đó là tuyết đầu mùa thì chắc chắn rất lãng mạn." Nhan Tâm nói với Cảnh Nguyên Chiêụ
Cảnh Nguyên Chiêu "Rất tốt, em có mười bảy ngày để hối hận."
Nhan Tâm "Em nói chuyện nghiêm túc với anh đấy."
"Cũng mời cả Trương Tri nữa, được không?" Cảnh Nguyên Chiêu hôn cô "Tiện thể bảo cậu ta mời người chụp ảnh lần trước tới, chụp cho chúng ta một tấm ảnh."
Nhan Tâm nói được.
Cô báo cho anh em Trương Nam Thù và Trương Tri biết.
Hai anh em bọn họ kinh ngạc.
"Kết hôn như vậy sao?" Trương Nam Thù nói "Chuyện này..."
"Tôi cảm thấy rất hạnh phúc." Nhan Tâm nói.
"Nhưng phu nhân không có mặt. Con trai duy nhất của bà ấy kết hôn, còn cưới con gái bà ấy thích nhất, sao bà ấy có thể không có mặt chứ?" Trương Nam Thù nói.
Trong lòng Nhan Tâm hơi nhói đaụ
"Không sao đâụ Đợi tôi bế con về, mẹ sẽ vui thôi. Bà ấy cũng không quan tâm hình thức, chỉ cần kết quả tốt là được." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Nói thì nói vậy, nhưng rốt cuộc vẫn quá qua loa. Mấy phu nhân g͙iàu có ở Nghi Thành miệng lưỡi độc địa lắm, sau này không biết sẽ mỉa mai chị thế nào đâụ"
"Chỉ cần A Chiêu mãi mãi có quyền có thế, họ đứng trước mặt tôi sẽ phải khúm núm. Sau lưng mắng tôi thế nào, tôi cũng đâu nghe thấy." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù bị cô thuyết phục "Cũng tốt, bớt đi Đốc quân và người phủ Tây ngáng đường các người, hôn lễ sẽ viên mãn hơn. Chúc mừng chị, Trư Trư Nhi."
Nhan Tâm cảm ơn.
Trương Tri lại nói "Cô nghĩ kỹ chưa? Lỡ như thiếu soái Cảnh không còn mạng trở về, cô lại làm góa phụ lần nữa. Phụ nữ thủ tiết hai lần, sau này cô coi như xong đời."
Nhan Tâm "Tôi thật sự cảm ơn sự quan tâm của anh "
Lại hỏi anh ta "Rốt cuộc anh bị bệnh gì thế hả? Tôi thật muốn chữa cho anh. Bất kỳ câu nói tốt đẹp nào thốt ra từ miệng anh, sao nghe đều thấy tổn thọ vậy?"
Trương Tri "..."
Nhan Tâm nói cô muốn chuẩn bị một món quà nhỏ tặng cho Cảnh Nguyên Chiêụ
Cô thông báo xong cho hai anh em Trương Tri thì đi ra ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡