⬅ Trước Tiếp ➡

Có trời đất làm chứng, có cha mẹ công nhận, lại có bạn tốt chứng kiến, hôn lễ này h0àn hảo hơn tưởng tượng của Nhan Tâm rất nhiều, quả thực là bất cứ cảnh tượng xa hoa h0ành tráng nào cũng không sánh bằng.
Những người quan trọng nhất tɾong cuộc đời cô, đều ở đây
Hai người bái thiên địa, ăn một bữa tối thịnh soạn, tɾong sân đèn đuốc sáng trưng.
Nến đỏ rực rỡ, tuyết trắng xóa, tɾong mắt Nhan Tâm chỉ có màu đỏ và trắng cực điểm.
"Phu nhân, tối nay bà ở sương phòng phía Tây của tôi được không? Hai chúng ta cũng trò chuyện chút." Trương Nam Thù nói với phu nhân "Tôi có không ít thắc mắc, muốn thỉnh giáo bà."
Phu nhân gật đầu, cười nói "Làm phiền Nam Thù rồi."
Bọn họ đều rời đi.
Chị Trình và mọi người dọn dẹp xong, chuẩn bị nước nóng, cũng lui xuống.
Hệ thống sưởi nền tɾong phòng ngủ đốt rất ấm, tɾong ngoài viện yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có tiếng động nhỏ của tuyết đè gãy cành cây.
Nhan Tâm đóng chặt cửa sổ, ngồi trước gương trang điểm, để Cảnh Nguyên Chiêu giúp cô tháo trang sức trên đầu xuống.
Cô tẩy đi lớp trang điểm còn sót lại, thay bộ đồ ngủ mới.
Khi cô được Cảnh Nguyên Chiêu bế lên giường, hơi thở có chút dồn dập.
"Căng thẳng à?" Anh hỏi.
Nhan Tâm "Một chút. Rất kỳ lạ phải không?"
"Là kích động sao?" Anh trêu chọc.
Nhan Tâm "Cầu được ước thấy, quả thực kích động."
Lại nói "Những ngày anh mất tích, em còn tưởng những điều này vĩnh viễn sẽ không xảy ra."
Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng vuốt ve má cô "Ngốc ạ."
Anh hôn cô.
Ngọn nến đỏ đêm nay như bị cơn gió nhẹ thổi động, lắc lư lay động, sáp nến chảy tràn đầy bàn.
Khi nến đỏ cháy được một nửa, tɾong phòng yên tĩnh lại, Nhan Tâm tắm rửa xong, lẳng lặng nép vào ngực Cảnh Nguyên Chiêụ
"Đau không?" Anh hỏi cô.
Nhan Tâm vùi đầu vào ngực anh "Cũng ổn."
"Cảm ơn em, Châu Châu Nhi." Anh nói.
Nhan Tâm "Cảm ơn cái gì?"
"Cảm ơn em đã mơ giấc mơ đáng sợ như vậy, mà vẫn có dũng khí kết hôn với anh." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Hồ nước tɾong lòng Nhan Tâm, khẽ gợn sóng.
Cô hôn đáp lại anh "Là anh cho em dũng khí. Em không muốn lấy chồng, em chỉ muốn lấy anh. Ngoại trừ anh ra, ai cũng không được."
Cánh tay Cảnh Nguyên Chiêu ôm cô siết chặt lại, ghì chặt lấy cô, hồi lâu mới buông ra.
Cảm xúc của hai người, có chút kích động, lại đặc biệt bình yên.
"Nếu tối nay mang thai thì con của chúng ta đặt tên là Tuyết Nhi nhé." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Nếu là con trai thì sao?"
"Con trai thì dùng chữ nào đó đồng âm, đến lúc đó hãy nghĩ." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm cô, mặt áp vào má cô "Châu Châu Nhi, anh..."
"Sao thế?"
"Không phải em sợ sinh con sao?" Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Vấn đề này, Nhan Tâm đã nghĩ vô số lần.
Cô thực sự sợ.
Nhưng cô của năm đó, ít nhiều có chút hèn mọn, bị chèn ép quá mức, không có lòng tin vào bản thân. Kẻ bắt nạt cô, đâu chỉ có con cái?
Chỉ là cô rất yêu con mình, nó gây cho Nhan Tâm vết thương nặng̝ nhất.
Bây giờ cô không sợ nữa.
Trải qua bao nhiêu chuyện, nội tâm cô đã xây dựng nên một tòa thành kiên cố, không ai có thể chà đạp lên cuộc sống của cô, bao gồm cả con cái.
Khi cô không còn sợ hãi, cũng sẽ không còn kháng cự việc sinh con.
Hơn nữa, Khương Tự Kiệu không phải con ruột của cô. Con ruột của cô, chưa chắc đã tệ hại.


⬅ Trước Tiếp ➡