Chương 1378
Phu nhân "Nhưng con có thể cùng A Chiêu kết hôn ở đây, mẹ cũng rất vui mừng. Đây là nơi mẹ lớn lên, là tuyết mẹ đã nhìn quen từ nhỏ."
Bà ấy rất nhanh đã chải xong búi tóc cho Nhan Tâm.
Tay nghề không đủ thành thục, cho nên búi tóc rất đơn giản.
"Mẹ, mẹ có muốn về nhà tổ xem thử không?" Nhan Tâm hỏi.
Phu nhân kiên quyết lắc đầu "Không về. Mẹ không có đường lui để đi, chỉ có thể gắng sức đi về phía trước."
Lại cười nói” "Cũng không còn cách nào, lần này mẹ đến rất vội vàng, bên ngoài không biết chút tin tức nào. Là Trương Nhị thiếu gia đã gánh vác rủi ro, mẹ cũng không thể gây rắc rối cho cậu ấy."
"Trương Tri đón mẹ đến ạ?" Nhan Tâm hỏi.
Phu nhân gật đầụ
Bà ấy kể tình hình cho Nhan Tâm nghe.
Lần trước, Trương Tri đón phu nhân qua đây, Thịnh Viễn Sơn đã cố ý giữ lại một đường lui, một đường dây có thể liên lạc riêng với Trương Tri.
Lần này, Trương Tri chủ động phái người truyền tin, nói Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu định kết hôn, hỏi phu nhân có muốn đến tham dự hôn lễ không.
Một hôn lễ rất đơn giản.
Lại nói không thể đảm bảo an toàn cho phu nhân, nhưng có thể làm việc này kín đáo nhất có thể, bất kể là chính phủ quân sự ghi Thành hay giới chính trị Bắc Thành, đều sẽ không biết chuyện này.
Kín như bưng.
Nhưng rủi ro như vậy cũng là lớn nhất, bởi vì không có tàu chuyên dụng͟͟ mở đường, an toàn của phu nhân không được đảm bảo.
Một khi tàu chuyên dụng͟͟ đi lên phía Bắc thì chẳng giấu được gì nữa. Cộng thêm việc lão thái gia Doãn gia vừa qua đời không lâu, giới chính trị Bắc Thành lúc này khá nhạy cảm, Cảnh phu nhân lên phía Bắc có thể sẽ gây ra hoảng loạn.
"Mẹ đã bàn bạc với Viễn Sơn rồi, mẹ bằng lòng đi chuyến này." Phu nhân nói "Mẹ đi một mình, bên cạnh mang the0 bốn cao thủ, do Trương gia tiếp ứng."
Nhan Tâm "Cậu yên tâm sao?"
"Trước giờ chúng ta không lo lắng vô ích. Sự việc có rủi ro là tất nhiên, không thể vì thế mà chùn bước không tiến." Phu nhân nói.
Nhan Tâm "..."
Những điểm đáng yêu tɾong tính cách của Cảnh Nguyên Chiêu, đều là giống phu nhân.
Vì hành trình rất bí mật, phạm vi hoạt động của phu nhân buộc phải nhỏ nhất có thể.
Nhan Tâm nghĩ đến việc, kiếp trước Cảnh Nguyên Chiêu thống nhất hai miền Nam Bắc, tiêu diệt chính phủ này, thu nạp thế lực của Trương gia. Có lẽ, đợi đến ngày đó, phu nhân có thể về nhà thỏa thích dạo chơi.
Chỉ là không biết, khi thật sự có ngày đó, Nam Thù sẽ lưu lạc phương nào?
Nhan Tâm phát hiện ra, con người phải sống thật chai sạn, một lòng hướng về phía trước, không được ngoảnh lại nhìn ngó bất cứ điều gì. Có được, tất nhiên sẽ phải mất đi một số thứ.
Bất kể thứ mất đi là gì, đều không thể lưu luyến, nếu không sẽ không sống tiếp được.
Đây cũng là điều phu nhân đã làm suốt ba mươi năm như một ngày.
Bà ấy thật sự là một người rất thông minh.
"Ngày vui trọng đại, không nói chuyện này. Con có thể kết hôn với A Chiêu, mẹ rất vui." Phu nhân cài xong trang sức lên tóc cho Nhan Tâm.
Cảnh Nguyên Chiêu cũng có phó quan giúp đỡ, thay một bộ hỉ phục.
Khách khứa chỉ có Trương Tri, vợ chồng Trương Nam Thù, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu dưới sự chứng kiến của mẹ, hôm nay chính thức thành thân.