⬅ Trước Tiếp ➡

"Tứ thiếu gia Từ gia vẫn định tiếp tục kết hôn với em, mấy ngày nữa sẽ mang sính lễ đến, tiện thể làm mai cho em gái em một mối hôn sự tốt." Chị dâu họ cả nói.
Doãn Khanh Dung lập tức tê dại da đầu "Hôn sự gì?"
"Là làm vợ kế cho Đốc quân Phùng đang trấn thủ Nhiệt Hà. Mối hôn sự này tốt biết bao, nếu không phải Từ gia bắc cầu dắt mối thì chẳng đến lượt nhà chúng ta đâụ" Chị dâu họ cả cười nói.
Máu của Doãn Khanh Dung tɾong nháy mắt dồn lên đỉnh đầu, da đầu cô ấy tê rần vì sợ hãi.
Cô ấy biết Đốc quân Phùng.
Ông ta có chút binh quyền, sáu mươi tuổi, cháu gái ông ta còn lớn hơn em gái Doãn Khanh Dung.
Đây đâu phải nhân duyên tốt đẹp gì, đây là uy hiếp
Doãn gia và Từ gia đều đoán được cô ấy cố ý giả bệnh đậu mùa để trốn tránh cuộc hôn nhân này, nên cùng nhau dùng em gái cô ấy để dọa cô ấy.
Cô ấy không nghe the0 thì cứ đợi nhận xác em gái. Người hôm nay khiêng vào Phùng gia, ngày mai sẽ chờ nhặt xác. Em gái cô ấy mới tròn mười ba tuổi.
"Chị dâu, em có thể gặp Tứ thiếu gia Từ gia một lần không?" Doãn Khanh Dung nén cơn run rẩy.
"Em chịu gặp cậu ấy đàng h0àng chứ?" Chị dâu họ cả hỏi ngược lại.
Doãn Khanh Dung gật đầu "Em chịụ"
"Mặt của em vẫn nên trang điểm kỹ một chút. Một mặt rỗ sẽ dọa Tứ thiếu gia sợ đấy, em hiểu chưa?" Chị dâu họ cả cười nhạt.
Nụ cười của cô ta vô cùng cay nghiệt, như từng chữ từng chữ nói với cô ấy Đấu với tao, mày còn non lắm.
Doãn Khanh Dung từ chỗ nhánh trưởng đi ra, cắn chặt môi, suýt chút nữa bật máụ
"Nếu mình làm lẽ cho Trương Tri, điều kiện là Trương Tri phải an bài ổn thỏa cho em gái và cha mẹ, liệu nhánh trưởng có tức chết không?" Doãn Khanh Dung độc ác nghĩ.
Đến lúc đó, Doãn gia mất hết thể diện, chị họ không còn mặt mũi nào, cái thân phận Doãn Thất tiểu thư vô dụng͟͟ này cô ấy cũng vứt bỏ triệt để.
Muốn xé rách mặt thì tới đây, xem ai bất chấp thủ đoạn hơn ai
Doãn Khanh Dung trở về tiểu viện nhà mình.
Sân viện nhà cô ấy khá chật chội, hai gian nhà chính kèm bốn gian chái nhỏ. Trong đó hai gian đã hư hỏng nặng̝, không thể ở được.
Cha mẹ và em gái mặt ủ mày chau, thấy cô ấy về, vẫn cố gắng nặn ra nụ cười.
"Là dọa mọi người thôi." Doãn Khanh Dung dùng khăn ướt lau mặt "Bọn họ nhìn thấu kế sách của con rồi, đến cảnh cáo con đấy."
Em gái nhào vào lòng cô ấy.
Cô bé lặng lẽ, nức nở không thành tiếng, khóc đến mức vai run lên bần bật.
Trong lòng Doãn Khanh Dung chua xót.
"Cha, mẹ, sau này chúng ta phải làm sao?" Doãn Khanh Dung hỏi họ "Không chia nhà ra ở riêng thì nhánh trưởng sẽ không buông tha cho chúng ta đâụ"
"Nhưng ra ngoài rồi cũng không nuôi sống nổi bản thân." Cha cô ấy nói.
"Bán tranh chữ thì sao?" Doãn Khanh Dung hỏi.
"Tranh chữ chẳng đáng mấy đồng, không nuôi nổi ba mẹ con đâụ" Cha cô ấy thở dài.
Cả đời ông ấy chưa từng làm việc quan, trước kia chỉ lo học hành, dự định thi công danh, sau này triều đình sụp đổ, ông ấy cũng h0àn toàn không có việc gì làm.
Ngày ngày đọc sách, pha trà nuôi chim, không có bất kỳ kỹ năng kiếm sống nào.


⬅ Trước Tiếp ➡