⬅ Trước Tiếp ➡

Thiếu gia nhà phú quý vốn dĩ không cần học những thứ đó. Gia sản tổ tiên để lại có thể nuôi sống họ. Chỉ tiếc, sau khi ông nội qua đời, sản nghiệp ít ỏi của Doãn gia đều nằm tɾong tay bác cả.
Doãn Khanh Dung có thể cảm nhận được sự túng quẫn về tài chính của nhà mình.
Bắt em gái cô ấy đi làm vợ kế cho ông g͙ià sáu mươi tuổi, có lẽ không chỉ là uy hiếp mà còn là một loại cảnh cáo.
Nếu Doãn Khanh Dung gả không tốt, gả vào nhà bình thường, không đem lại lợi ích cho Doãn gia, thì em gái cô ấy chắc chắn sẽ là công cụ tiếp the0 để đổi lấy lợi ích.
Muốn chia nhà ra riêng cũng là không được.
Chị dâu họ cả hẹn Tứ thiếu gia Từ gia giúp cô ấy.
Người đến phó hẹn vẫn là Tam thiếu gia.
Lần này, Doãn Khanh Dung đã học khôn, không vạch trần. Cô ấy trang điểm nhẹ, mặc chiếc áo khoác ngắn màu tím nhạt, ôn thuận và ngoan ngoãn.
"Không bị đậu mùa sao?" Từ Tam hỏi cô ấy.
Doãn Khanh Dung "Chỉ là lên thủy đậu thôi, không có gì đáng ngại."
"Mặt thế nào rồi?"
"Có chút vết thâm, nhưng ngày một đỡ hơn rồi." Cô ấy lại nói.
Từ Tam cười cười, cố tỏ vẻ rạng rỡ "Lần này cô biết tôi là ai không?"
"Biết chứ." Doãn Khanh Dung nói.
Sau đó im lặng.
Từ Tam đợi một lúc, không thấy cô ấy nói tiếp, đành tự mở miệng "Cô thấy tôi là ai?"
"Cậu muốn là ai?" Doãn Khanh Dung hỏi cậu ta.
"Từ Hạc Tân?"
"Được, cậu chính là Từ Hạc Tân." Doãn Khanh Dung nói.
Nụ cười của Từ Tam thu lại.
Cậu ta im lặng một lát rồi hỏi cô ấy "Lần này, sơ hở của tôi nằm ở đâu? Cô nhìn một cái là phân biệt được, rốt cuộc là làm thế nào?"
Doãn Khanh Dung "..."
Hai khuôn mặt không giống nhau lắm, đương nhiên dễ phân biệt, còn cần sơ hở gì nữa?
Người ngoài dỗ dành bọn họ cho vui, chẳng lẽ bọn họ tưởng thật sao?
Doãn Khanh Dung thực sự rất ċһán ghét trò chơi này.
Cuộc sống của cô ấy chẳng dễ dàng gì, điều này khiến cô ấy không còn chút hứng thú vui đùa nào. Cô ấy không có sự hoạt bát mà một cô gái nhỏ nên có.
"Cô giả vờ bị đậu mùa là vì không muốn kết thân với Từ gia sao?" Từ Tam lại hỏi "Không thích em trai tôi?"
"Không phải. Thật sự nổi thủy đậu, sợ là đậu mùa nên tôi cẩn thận thôi." Doãn Khanh Dung nói.
Từ Tam lặng lẽ nhìn cô ấy.
Ánh mắt cậu ta rơi trên môi cô ấy, cho đến khi cô ấy nhận ra ngước mắt lên, cậu ta mới dời tầm mắt đi.
"Hỏi cậu một câu nhé?" Cô ấy nói.
"Được."
"Cậu thích tôi phải không?" Doãn Khanh Dung hỏi cậu ta.
Ánh mắt Doãn Khanh Dung khóa chặt lấy cậu ta, nhìn không chớp mắt, quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất của cậu ta.
Vì câu hỏi của cô ấy quá bất ngờ, con ngươi Từ Tam khẽ dao động, mắt dường như mở to hơn vài phần. Điều này chứng tỏ, tɾong khoảnh khắc đó cậu ta rất căng thẳng.
Hoặc nói cách khác, có một loại cảm giác sợ hãi khi bị người khác vạch trần tâm tư.
"Hỏi câu này có ý nghĩa gì không?" Từ Tam rất nhanh khôi phục vẻ bình tĩnh, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt.
"Cậu nghĩ sao?" Doãn Khanh Dung hỏi ngược lại "Cậu đoán xem, tại sao tôi lại hỏi như vậy?"
Từ Tam "Chắc cô rất thắc mắc, tại sao luôn là tôi đến gặp cô, nên mới có nghi vấn này phải không?"
"Đoán sai rồi." Doãn Khanh Dung nói.
Từ Tam lại ngẩn ra.


⬅ Trước Tiếp ➡