Chương 1420
"Nhắc đến Doãn Thất tiểu thư là anh ấy lại xấu hổ, sao em cứ đi trêu chọc anh ấy mãi thế? Anh ấy không xỉa xói em mới lạ." Tôn Mục cười.
"Anh ấy xấu hổ cái gì chứ, vợ bị người khác cướp mất rồi. Cứ quang minh chính đại, một nhà cưới hai cô gái họ Doãn, sợ cái gì." Trương Nam Thù nói.
Lại nói "Lão ác ôn kia chết rồi, Doãn gia không gây nổi sóng gió gì nữa, anh ấy h0àn toàn có thể cưới Doãn Khanh Dung mà."
Doãn Khanh Dung là một cô gái vô cùng diễm lệ động lòng người, bên ngoài không biết bao nhiêu gã đàn ông dòm ngó.
Trương Tri còn làm cao, ra vẻ ta đây, làm Trương Nam Thù sốt hết cả ruột.
"Nam Thù, đừng lo mấy chuyện này nữa. Mấy ngày nữa em có rảnh không? Anh muốn đưa em đi một nơi." Tôn Mục nói.
"Cũng được, chưa chắc đã rảnh. Đi đâu?" Trương Nam Thù hỏi.
Tôn Mục nói mấy ngày nữa sẽ đưa Trương Nam Thù đi chơi.
Cụ thể là ngày nào, việc gì, anh ấy đều không nói. Trương Nam Thù hỏi anh ấy hai lần, anh ấy đều chỉ nói đợi thêm chút nữa.
Trương Nam Thù sắp quên béng chuyện này.
Bắc Thành khó khăn lắm mới ấm áp được vài ngày, lại trở lạnh.
Sáng sớm, Tôn Mục đã chuẩn bị hành lý, gọi Trương Nam Thù dậy, muốn đưa cô ấy đi tàu hỏa lên phía Bắc, đến một huyện lỵ nhỏ cách đó ba trăm dặm tên là Tam Ngọc.
Huyện lỵ này là địa bàn của Trương Tri.
"Đi làm gì?" Trương Nam Thù không hiểụ
Tôn Mục "Huyện Tam Ngọc có tuyết rơi rồi."
Trương Nam Thù "..."
Người lớn lên ở Bắc Thành, thứ không thiếu nhất chính là ngắm tuyết.
"Huyện Tam Ngọc có tuyết rơi, ngày mai Bắc Thành cũng sẽ có thôi, đâu có bao xa." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "Nhưng anh muốn đi. Đi cùng anh nhé?"
Trương Nam Thù "Người bình thường mà đưa ra yêu cầu vô lý thế này là bị đánh rồi đấy."
Tôn Mục ôm e0 cô ấy, khẽ hôn lên môi cô ấy.
Trương Nam Thù "Anh chỉ biết mỗi chiêu này "
Cô ấy thật không có tiền đồ, cũng chịu thua chiêu dùng mãi của anh ấy.
"Đi nhé?" Anh ấy lại hôn cô ấy một cái.
Trương Nam Thù đành đầu hàng.
Hai người xuấtphát, đi chuyến tàu riêng của Trương Tri. Tàu hỏa chạy chậm rãi, Trương Nam Thù và Tôn Mục tựa vào cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài từ từ lùi lại.
Ra khỏi thành khoảng một giờ, dọc đường đã thấy sắc tuyết.
Tuyết lớn bao phủ cánh đồng hoang mùa đông, để lại những vệt nông sâu trên nền đất nâu, khắp nơi loang lổ và hoang vụ
Trương Nam Thù nhìn ruộng đồng xa xa, trò chuyện với Tôn Mục về chuyện sinh kế.
"Đất đai tốt thế này, nhiều nơi lại bị bỏ hoang. Vì đánh trận nên chẳng ai còn tâm trí canh tác." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "Vùng này còn đỡ. Đây là ruộng lúa, không phải ruộng lúa mì."
Đi thêm một đoạn nữa thì thấy ruộng lúa mì.
Ở những nơi tuyết trắng chưa bao phủ h0àn toàn, từng lớp màu xanh nhạt hiện ra, như rêu bám trên cánh đồng hoang.
Tâm trạng Trương Nam Thù tốt hơn nhiềụ
Tàu chạy hơi chậm, hai người ngắm cảnh một lúc rồi đi toa nhà hàng ăn chút gì đó.
Trương Nam Thù kể cho Tôn Mục nghe chuyện của cô ấy ở Nghi Thành.
Vốn chỉ là buồn ċһán nên mở lời, nhưng Tôn Mục dường như rất hứng thú, hỏi không ngừng, Trương Nam Thù bèn kể tỉ mỉ cho anh ấy nghe.
Cô ấy ở Nghi Thành đã chứng kiến sự trưởng thành của Nhan Tâm, cũng như tình yêu của cô và Cảnh Nguyên Chiêụ