Chương 1421
Còn có Thịnh Viễn Sơn.
"Thật đáng tiếc cho lữ tọa Thịnh. Anh ấy quá nho nhã, định trước là không đâύ lại được." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "Đúng vậy, bỏ lỡ cơ hội tốt."
Trương Nam Thù "Nếu anh là anh ấy, anh có tranh g͙iành không?"
"Chuyện này rất khó tưởng tượng." Tôn Mục nói "Sai một ly đi một dặm, không thể giả định h0àn cảnh của anh ấy được."
"Vậy giả sử, anh rất thích Từ Đồng Nguyệt, cha em ép anh kết hôn với em, anh có tranh g͙iành không?" Trương Nam Thù hỏi.
Tôn Mục "Anh đâu có thích Từ Đồng Nguyệt."
"Giả sử thôi mà?"
"Một vạn cái giả sử, anh cũng không thích cô ta." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "..."
Tôn Mục lại hỏi cô ấy "Lúc em ở Nghi Thành, có để ý ai không?"
Trương Nam Thù đột nhiên nhớ đến Đường Bạch.
Ngũ quan của Đường Bạch thế nào, Trương Nam Thù nhớ có chút mơ hồ. Chỉ nhớ nụ cười của anh ấy rất đẹp, khá động lòng người.
Cô ấy không hiểu rõ anh ấy. Thiện cảm dành cho anh ấy bắt nguồn từ sự tưởng tượng của cô ấy.
Còn Đường Bạch không hề cho cô ấy bất kỳ sự hồi đáp nào, chút thiện cảm đó của Trương Nam Thù cũng tan biến sạch sẽ.
Cô ấy lớn thế này, đã có được quá nhiều thứ, mãi đến khi cha qua đời mới trải qua chút sóng gió. Thế giới của cô ấy rất phong phú, không quá cần sự tung hô của đám con trai cùng trang lứa.
"Đừng nói là Nghi Thành, ở người đặc biệt vừa ý." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục lẳng lặng nhìn cô ấy.
Trương Nam Thù "Nghi ngờ em nói dối à?"
"Không, chỉ là đang nghĩ, em sống thật tự tại, không chịu bất kỳ sự ràng buộc nào từ bên ngoài." Tôn Mục cười cười.
Không chạy the0 ánh mắt của người khác thì không cần gánh vác bất kỳ áp lực nào.
Cô ấy nhẹ nhàng tự do.
"Anh đang ghen tị à?"
"Là an ủi, mừng thay cho em." Tôn Mục nói "Anh hy vọng em cả đời đều như vậy."
"Cả đời như vậy? Anh không mong em chung tình với anh sao?" Trương Nam Thù trêu chọc anh ấy.
Khi nói chuyện, ánh mắt cô ấy khóa chặt lấy anh ấy, chờ đợi sự phản hồi.
Tôn Mục thì không chút do dự "Nam Thù, anh là con rể của Trương gia. Anh mãi mãi ở đây. Em đã có được anh rồi, không cần vì anh mà lo lắng được mất."
Trong lòng Trương Nam Thù bỗng dưng nóng lên.
Tôn Mục nói xong, quay mặt đi dặn dò phó quan lấy chút trà nóng cho họ uống.
Trương Nam Thù không thích đọc sách tɾong toa xe lắc lư, bèn đánh cờ với Tôn Mục.
Thời gian trôi qua không hay biết, đã đến trạm.
Tuyết ở huyện Tam Ngọc ngập đến mắt cá chân, tầm nhìn ngoài sân ga một màu trắng xóa.
Có đội vệ binh đến đón, dọn ra một con đường, đưa Trương Nam Thù và Tôn Mục đến một sân viện tinh xảo.
Đây là biệt quán của Trương Tri.
Sân viện ba gian nhã nhặn, thanh tuyết trắng xóa, không có bất kỳ dấu chân nào, khắp nơi xôm xốp bông bông, như một thế giới thuần khiết đến cực điểm.
Vào tɾong viện, Tôn Mục lấy quà đưa cho Trương Nam Thù "Sinh nhật vui vẻ, Nam Thù."
Trương Nam Thù "Hôm nay là mùng năm rồi à?"
"Đúng vậy."
"Em sống hồ đồ quá, lại quên mất chuyện này." Trương Nam Thù nhận lấy quà.
Mở ra, bên tɾong là một chiếc lắc tay kim cương.