⬅ Trước Tiếp ➡

Trương Nam Thù định nói gì đó, khi hơi nghiêng đầu, anh ấy mổ nhẹ lên môi cô ấy một cái, môi anh ấy cũng lạnh.
Cô ấy nể mặt người tuyết kia, không so đo với anh ấy.
"Tay nghề cũng khá đấy." Trương Nam Thù thật lòng khen một câụ
"Đổi lấy nụ cười của em thôi." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù cười giả lả hai tiếng "Anh làm được rồi đấy."
Tôn Mục không nhịn được cười.
Anh ấy cảm thấy Trương Nam Thù thực sự đáng yêu vô cùng. Tính cách cô ấy và Trương Tri thực ra rất giống nhau, chỉ là có những mặt vô cùng thẳng thắn, không vòng vo.
Chỉ là cô ấy không ngông cuồng như Trương Tri, nên cũng không khiến người ta đau đầu như Trương Tri.
Cánh tay Tôn Mục ôm cô ấy hơi dùng sức.
Anh ấy muốn ôm chặt cô ấy, lại sợ siết đau cô ấy, khiến cô ấy khó chịụ
"Nam Thù, em phải sống lâu trăm tuổi." Anh ấy nói.
Trương Nam Thù "Em có phải bà nội anh đâụ"
Chúc thọ trưởng bối mới nói "sống lâu trăm tuổi", làm gì có chồng chúc vợ mình sống lâu trăm tuổi?
Thà nói cô ấy thọ tỷ Nam Sơn cho rồi.
Nói anh ấy thông minh, có lúc lại làm người ta tức chết.
Trương Nam Thù trợn trắng mắt cho anh ấy xem.
Có thể là động tác này của cô ấy lại khơi gợi anh ấy, Tôn Mục xoay mặt cô ấy lại, hôn lên môi cô ấy.
Trương Nam Thù "..."
"Bất kể thời thế thế nào, em đều phải sống đến cuối cùng." Tôn Mục vừa hôn cô ấy, vừa thì thầm "Nam Thù, em nhất định sẽ rất trường thọ, anh đảm bảo "
Trương Nam Thù bị anh ấy hôn đến mơ màng, lời nói đến bên miệng, không qua não suy nghĩ, tùy ý thốt ra "Anh sẽ sống thọ cùng em chứ?"
"Được."
"Vậy được, chúng ta sống lâu một chút. Em không chê anh phiền đâụ" Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục cười rộ lên "Cảm ơn Nam Thù, anh cũng sẽ cố gắng không làm em thấy phiền."
Anh ấy bế cô ấy về tɾong phòng.
Hệ thống sưởi dưới sàn đốt rất ấm, tɾong phòng ấm áp đến mức nóng bức, Trương Nam Thù mặc áo khoác ngắn cũng không chịu nổi.
Tôn Mục luồn tay vào tɾong áo mình ủ ấm một lúc, hơi ấm lên vài phần, mới đi cởi áo cho Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù muốn ngăn cản "Còn chưa ăn cơm."
"Lát nữa ăn." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Không mang đồ..."
"Anh mang rồi, chuẩn bị cả rồi." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "..."
Trong đêm, có tiếng tuyết đọng trên cành cây rơi xuống xào xạc.
Cái giường tɾong viện nhỏ của Trương Tri không tốt lắm, hơi dùng sức một chút là nó kêu cọt kẹt không ngừng.
Trương Nam Thù không thể dự đoán, cô ấy và cái giường, rốt cuộc cái nào sẽ tan rã trước.
Cô ấy cầu xin Tôn Mục tha mạng.
"Còn muốn em sống lâu trăm tuổi... em thấy tối nay anh muốn em chết thì có..."
Vì lời cầu xin này của cô ấy chẳng có chút thành ý nào, cũng không đủ dịu dàng nũng nịu, nên chẳng có tác dụng͟͟ gì.
Sau đó giường kêu một tiếng thật lớn, Trương Nam Thù nghi ngờ chân giường gãy rồi.
Hồi lâu sau, khi Tôn Mục bế cô ấy lên, ôm cô ấy hôn, cô ấy còn hỏi "Chân giường gãy chưa?"
Tôn Mục búng nhẹ vào trán cô ấy "Nam Thù, đang yên đang lành sao em lại mất tập trung?"
Lại nói "Nếu em chưa thấy đủ thì đợi anh nghỉ một lát."
"Đủ rồi, đủ rồi " Trương Nam Thù lập tức h0àn hồn, từ trạng thái rất thoải mái lười biếng, bật dậy cảnh giác mười hai phần.


⬅ Trước Tiếp ➡