Chương 1424
Cô ấy vội vàng ngồi dậy, rửa ráy qua loa, mặc đồ ngủ của mình vào rồi nằm ngay ngắn trên giường.
Đêm nay bất động như núi.
Tôn Mục "..."
Anh ấy không nhịn được cười, cười đến mức người hơi run lên.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cả người Trương Nam Thù đều nằm tɾong lòng Tôn Mục.
Anh ấy ấm áp, tɾong chăn cũng ấm áp, nên Trương Nam Thù tỉnh lại tɾong sự ấm áp, cả thể xác và tinh thần đều mềm nhũn.
Cô ấy ngẩn ra một lúc.
Nhớ lại sau khi cha cô ấy mãn tang, đang giữa mùa hè, sau khi cô ấy và Tôn Mục động phòng, anh ấy cũng ôm cô ấy ngủ như vậy.
Đêm nóng, anh ấy cũng nóng, Trương Nam Thù tỉnh lại là mồ hôi đầm đìa.
Lần nào cô ấy cũng muốn đánh anh ấy.
Những ngày anh ấy không ở nhà, Trương Nam Thù thoải mái lăn lộn khắp giường.
Sau này trời không nóng nữa, lúc anh ấy ôm cô ấy, cô ấy cũng không còn khó chịu như vậy nữa, đương nhiên vẫn không thích lắm, cảm thấy không thoải mái.
Giờ đây, cô ấy tỉnh lại tɾong lòng anh ấy, tâm trạng nhẹ nhàng và ấm áp, như gió xuân ngọt ngào thổi qua mặt hồ tâm trí, gợn lên những vòng sóng lăn tăn lấp lánh.
Tôn Mục cũng tỉnh rồi.
Trương Nam Thù không muốn anh ấy phát hiện, nhắm mắt giả vờ ngủ, Tôn Mục dậy trước rửa mặt.
Anh ấy làm xong xuôi mới gọi Trương Nam Thù.
"Sáng nay dạo quanh huyện lỵ, hay là về thẳng luôn?" Lúc Trương Nam Thù mặc quần áo, anh ấy đứng bên cạnh hỏi.
Trương Nam Thù "Đi dạo chút đi, hiếm khi ra ngoài một chuyến."
Cô ấy phải mua chút gì đó, tìm một cái cớ. Nếu không người khác hỏi tới, lại tưởng họ trốn đi tự do vui vẻ, ngại chết đi được.
Trương Nam Thù biết nơi này nổi tiếng nhiều ngọc, bèn mua rất nhiều, lại biết nơi này có mỏ ngọc, cũng lấy cớ đi thăm dò để che đậy mục đích chuyến đi này.
Cô ấy sắp xếp đâu ra đấy, Tôn Mục mỉm cười đứng bên cạnh gật đầu phụ họa.
Đợi hai người họ từ huyện Tam Ngọc trở về, Bắc Thành vẫn chưa có tuyết rơi.
Mấy người Nhan Tâm đều nhận được đồ ngọc. Cô còn nhận được một chiếc bình ngọc rất đẹp. Bình ngọc chỉ để ngắm, Nhan Tâm lại định dùng nó để cắm hoa mai.
Hoa mai tɾong hậu viên Trương gia đều đã nở, hương thơ๓ ngào ngạt say lòng người.
"Chị phí phạm của trời quá." Trương Nam Thù nói cô "Bình ngọc loại này không phải để cắm hoa."
"Cô cũng đâu thật tâm vì muốn tặng bình ngọc cho tôi. Nếu đã vậy, tôi cắm hoa thì có liên quan gì?" Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "..."
Cô ấy và Nhan Tâm trêu chọc nhau vài câu rồi về phòng.
Trương Nam Thù đón sinh nhật, nhận được không ít quà, có người nhà tặng, cũng có bạn bè thân thích tặng.
Vú nuôi đưa danh sách quà tặng cho cô ấy.
Cô ấy liếc qua loa vài lần, có người quen, cũng có người không biết.
"Tôi đón sinh nhật đâu có định tổ chức, sao lại nhận quà của người lạ?" Trương Nam Thù hỏi vú nuôi.
Cô ấy chỉ nhận của bạn bè thân thích thôi.
"Không tính là người lạ." Vú nuôi giới thiệu mấy người lạ mặt cho Trương Nam Thù nghe.
Đều là họ hàng dây mơ rễ má, những gia đình có liên hệ với quan chức cấp cao tɾong quân đội.
Trương Nam Thù hiểu ra.
"Phủ bên kia cũng tặng quà, tôi chỉ châm chước nhận thôi." Vú nuôi lại nói.
Phủ bên kia là chỉ nhánh của em trai ông nội.
"Trương Tự Kiều và Trương Hải có tặng không?" Trương Nam Thù hỏi.