⬅ Trước Tiếp ➡

Ông cụ được giải thoát, mà phủ Đại soái của họ cũng không cần phải chịu sự tống tiền của Trương Hải nữa.
Trương gia bắt đầu khâm liệm cho lão thái gia, chuẩn bị phát tang.
Trương Nam Thù về nhà chợp mắt, mơ một giấc mơ lộn xộn. Cô ấy toát mồ hôi mỏng tỉnh dậy, phát hiện hệ thống sưởi tɾong phòng quá ấm.
Mí mắt giật liên hồi, dường như có chuyện gì đó không hay sắp xảy ra.
Quả nhiên, cô ấy bên này còn chưa chải đầu thay áo, Trương Tri đã đến.
Trương Nam Thù cách cánh cửa phòng, nghe thấy Trương Tri và Tôn Mục trò chuyện.
"Chuyện này xử lý thế nào?" Tôn Mục hỏi.
Trương Tri nói "Hồi đó cha đúng là có nói lời này. Bây giờ nhắc lại, nhận hay không nhận đều rất phiền lòng."
"Dự tính của anh thế nào?" Tôn Mục hỏi.
Trương Tri đáp "Anh không muốn nhận. Nhận rồi, e rằng hậu hoạn khôn lường."
Trương Nam Thù vội vàng từ phòng ngủ đi ra, tóc xõa tung, không màng chải chuốt "Cái gì cái gì? Nhận cái gì?"
Trương Tri nhìn bộ dạng cô ấy thế này, chép miệng "Em nhìn xem em ra cái thể thống gì "
"Chuyện gì vậy?"
Tôn Mục nói "Bên nhà ông chú em muốn tổ chức tang lễ cho ông cụ tại phủ Đại soái."
Không đợi Trương Nam Thù nổi đóa, anh ta giải thích thêm "Trước đây, Đại soái từng nói với bên ngoài, lão thái gia là cha tái sinh của ông ấy. Ai cũng biết lão thái gia ơn nặng̝ như núi với Đại soái, lời này chắc chắn có người tin."
"Họ là con trai ruột, bên đó là nhà của ông chú. Đặt tang lễ ở phủ Đại soái là còn ra gì nữa?" Trương Nam Thù không kìm được cơn giận.
"Nói là xem ngày hạ huyệt, thầy bói bảo phương vị của phủ Trương không tốt, phương vị của phủ Đại soái mới tốt." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "..."
Cô ấy nhìn sang Trương Tri "Anh nghĩ sao?"
"Anh đương nhiên không muốn." Trương Tri nói "Nhưng chín mươi chín bước đã đi xong rồi, nếu vì bước cuối cùng này mà đi không tốt, quan hệ giữa cha và ông chú lại bị người ta lôi ra đàm tiếụ"
Trước đây, vì ông chú mà phủ Đại soái đã nhường nhịn Trương Hải biết bao lần.
Lần cuối cùng rồi.
Trương Nam Thù bình tĩnh lại vài phần "Đây là chủ ý của ai? Mục đích là gì?"
Trương Tri nói "Có thể thật sự cảm thấy phong thủy phủ Đại soái tốt, có thể phù hộ con cháụ"
Trương Nam Thù "Cha dựa vào bản lĩnh thật sự, chứ không phải phong thủy."
"Người ta đã đề nghị, bất kể chúng ta đồng ý hay không, người ta đều có cách đối phó." Trương Tri nói.
Tôn Mục ở bên cạnh an ủi hai anh em "Nếu hai người không tiện nói thì tôi sẽ thay mặt từ chối."
Trương Tri có chút suy tư.
Trương Nam Thù cũng trầm ngâm.
"Chỉ sợ anh cả sẽ đồng ý. Anh ấy luôn muốn giữ gìn thanh danh cho cha, ít nhất không thể để tổn hại tɾong chuyện của ông chú." Trương Nam Thù nói.
Trương Tri "Đồng ý nhận lời, rồi than nghèo kể khổ, sau này cắt đứt đường cầu cạnh của Trương Hải, không đồng ý, ngược lại chúng ta bị động."
"Vậy thì đồng ý cho xong." Trương Nam Thù nói.
Trương Tri "Chúng ta đừng mở miệng, đợi anh cả quyết định. Anh ấy đồng ý hay không, sau này trách nhiệm anh ấy gánh."
Trương Nam Thù "Được "
Tôn Mục "..."
Hai người này chỉ khi nào cùng nhau làm chuyện xấu mới không cãi nhaụ
Bên này vừa bàn bạc xong, bên kia Trương Lâm Quảng đã phái người qua, mời Trương Nam Thù và Trương Tri sang nói chuyện.
Không mời Tôn Mục.


⬅ Trước Tiếp ➡