Chương 1427
Tại thư phòng bên ngoài của Trương Lâm Quảng, vợ anh ta là Doãn Khanh Vân không có mặt.
"Hai đứa thấy sao?" Anh ta hỏi.
Trương Tri hỏi lại "Anh cả thấy nên làm thế nào?"
"Tiến thoái lưỡng nan." Trương Lâm Quảng nói.
Trương Tri "Anh là con trưởng, anh đưa ra chủ ý đi."
"Ba anh em chúng ta chia đều gia sản, ân tình cha để lại, không lẽ một mình anh gánh sao?" Trương Lâm Quảng nói.
Trương Nam Thù "Không nói anh là gia chủ, chỉ nói anh là anh cả. Anh cả cũng phải tỏ rõ thái độ. Chúng em làm em, đi phản đối cũng chẳng có sức nặng̝ gì."
Trương Lâm Quảng nhìn cô ấy một cái "Một khi phản đối, dân chúng và giới báo chí sẽ nói chúng ta thế nào?"
"Có thể nói thế nào chứ? Ông chú đâu phải không phải ông nội ruột, tang lễ của ông ấy có thể dời đến phủ Đại soái tổ chức sao?" Trương Nam Thù nói.
"Trương Hải đưa ra yêu cầu này, người ngoài đương nhiên sẽ nói ông ta. Nhưng nếu chúng ta từ chối thì chúng ta bị mắng còn nhiều hơn." Trương Lâm Quảng nói "Trước đây cục diện phức tạp, không nên chọc giận công chúng."
Lại nói "Nhận việc này, chúng ta còn có thể nhận được sự đồng cảm của bên bị hại, sau này mọi việc dễ dàng hơn."
"Anh cả đã nghĩ thông suốt rồi, vậy anh đi đồng ý đi." Trương Nam Thù nói.
Trương Lâm Quảng "..."
"Ý của anh cả là chúng ta không thể dễ dàng đồng ý, phải có một người hát mặt đỏ, một người hát mặt trắng?" Trương Tri hỏi.
Trương Lâm Quảng "Đồng ý quá nhanh chóng, quả thực không ổn."
"Vậy thì anh cả chị dâu làm người ác, sống chết không đồng ý, em và Nam Thù đồng ý. Như vậy là do chúng em trẻ con không hiểu chuyện, còn anh cả là bị ép buộc bất đắc dĩ." Trương Tri nói ngay.
Trương Nam Thù "Được."
Trương Lâm Quảng "..."
Anh em Trương gia diễn một vở kịch.
Doãn Khanh Vân sắp bị Trương Lâm Quảng chọc cho tức chết. Cô ta muốn Trương Tri hoặc Trương Nam Thù làm người ác, không ngờ Trương Lâm Quảng vì đâύ khẩu thua cuộc nên chủ động nhận lấy việc này.
Cô ta không muốn cùng Trương Lâm Quảng "mất mặt xấu hổ", cho nên cô ta không ra mặt.
Chỉ có ba anh em Trương gia và Trương Hải đối đầụ
"Chú hai, chú ba có đồng ý không?" Trương Lâm Quảng hỏi.
"Đương nhiên là đồng ý rồi."
"Sao họ không đến?" Trương Lâm Quảng lại hỏi.
Trương Hải nói "Tôi là anh cả, chuyện tɾong nhà tôi quyết định. Lâm Quảng, điểm này cháu phải học hỏi chú cho kỹ. Không có quy củ, không làm nên chuyện lớn."
Trương Lâm Quảng "..."
Trương Nam Thù tiếp lời "Tang lễ tổ chức ở phủ Đại soái cũng được. Nhưng mọi chi phí chúng tôi chịu, tiền phúng điếu thu được chúng tôi cũng lấy."
"Chi phí chúng tôi tự bỏ, tiền phúng điếu cũng thuộc về chúng tôi, chỉ là mượn địa điểm nhà các cháụ Nam Thù, chút chừng mực này chú Hải của cháu vẫn có." Trương Hải nói.
Trương Nam Thù đảo mắt một cái.
Cô ấy sắp không nhịn được mà muốn g͙iành lấy vai người ác rồi.
Cô ấy thật sự quá ghét bộ mặt của người này. Ông chú tốt như vậy, tính cách chú hai, chú ba cũng có ưu điểm, tại sao Trương Hải lại ra cái dạng này?
Trương Nam Thù thật không hiểu nổi.
Mỗi người đều có khuyết điểm, nhưng có những đứa trẻ có lẽ đã thừa hưởng hết thảy những thói xấu tɾong tính cách của cha mẹ.