Chương 1429
Cô đang trầm tư, Cảnh Nguyên Chiêu quay đầu nhìn cô, hất một ít nước lên người cô.
Nhan Tâm "..."
"Nhỡ đâu chỉ đơn giản là Trương Hải muốn dùng phủ Đại soái tổ chức tang lễ để kiếm chác thì sao?" Anh nói "Em nghĩ nhiều quá, đầu không đau à?"
Nhan Tâm cười nói "Cảm nhận được sự bất thường, cũng không thể giả vờ như không biết gì."
Cảnh Nguyên Chiêu "Cẩn tắc vô áy náy. Chúng ta tăng ℭường phòng vệ bên này trước, bất kỳ khách khứa nào đi nhầm vào đều nổ súng."
Anh không cảm thấy cô quá lo lắng, mà là ủng hộ mọi suy nghĩ của cô.
Dù cho suy nghĩ này, hiện tại the0 anh thấy là có chút cẩn thận thái quá.
Anh tôn trọng cô, cũng tin tưởng cô.
"Bên phía Nam Thù cũng phải cẩn thận. Nếu không phải nhắm vào chúng ta thì cũng là nhắm vào cô ấy. Cuối cùng không có chuyện gì xảy ra, chẳng phải là kết quả tốt nhất sao?" Nhan Tâm nói.
Sự may mắn lớn nhất chính là một phen hú vía.
Cảnh Nguyên Chiêu "Đi tìm Tôn Mục đến đây."
Ở Bắc Thành, người muốn thiếu soái Cảnh gia chết nhiều vô kể, người muốn Trương Nam Thù chết cũng có không ít.
Trương Hải nhất định đã che giấu điều gì đó.
Nhan Tâm bàn bạc suy nghĩ của mình với Tôn Mục và Trương Nam Thù.
Vẻ mặt hai người họ trở nên nghiêm túc.
"Nếu đã như vậy, vậy tôi đi điều tra Trương Hải xem sao." Tôn Mục nói "Không thể ngồi chờ chết."
Trương Nam Thù "Bảo anh hai em đi điều tra, mạng lưới tin tức của anh ấy tiện hơn."
Lại nói "Còn cả Trương Tự Kiềụ chẳng phải thứ tốt lành gì."
Mấy người bàn bạc xong, chia nhau hành động.
Trương Nam Thù đi tìm Trương Tri, đề phòng trước có người nhân lúc tang lễ giở trò, Tôn Mục ra ngoài điều tra Trương Hải, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu chia nhau bố phòng, tiện thể bao quát cả viện Đông của phủ Đại soái, làm đến mức kín kẽ không lọt một giọt nước.
Chỉ có Trương Tri lên tiếng.
"Các người đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi." Trương Tri nói.
Cảnh Nguyên Chiêu bằng lòng ủng hộ mọi quyết định của Nhan Tâm, Trương Nam Thù tin tưởng phán đoán của Nhan Tâm vô điều kiện, Tôn Mục thì muốn bóp chết mọi nguy hiểm từ tɾong trứng nước.
Trương Tri là người duy nhất đứng ngoài cuộc, anh ta cảm thấy bốn người bọn họ hơi giống chim sợ cành cong.
"Đều bớt lo đi, ngủ một giấc thật ngon. Anh thấy các em đều thiếu ngủ, từng người một đầu óc căng thẳng quá mức." Trương Tri nói.
Trương Nam Thù "Vậy em hy vọng Trương Hải nhắm vào anh. Anh chết rồi, gia sản của anh, em và anh cả mỗi người chia một nửa."
Trương Tri "Nhắm vào anh thì anh cũng chẳng sợ gì. Đến lúc đó các em xem thế nào gọi là thái sơn sụp trước mặt mà sắc mặt không đổi."
Trương Nam Thù "..."
Hai anh em đâύ khẩu vài câụ
Trương Tri mồm miệng chửi bới, nhưng vẫn sai người đi điều tra động tĩnh gần đây của Trương Tự Kiềụ Đồng thời, bảo phó quan thân cận của mình tăng ℭường phòng vệ.
Miệng thì cứng nhưng việc bảo vệ thì không hề lơ là.
Trong lúc bận rộn, tang lễ bắt đầu, khách khứa đến phủ Đại soái vô số.
Trương Nam Thù và Trương Tri ở trước mặt mọi người, giúp đỡ lo liệu, vợ chồng Trương Lâm Quảng tỏ ý phản đối, trốn đi không lộ diện.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu cũng ẩn mình tɾong nội trạch, bất động.
Trời có sập xuống cũng Trương Tri đỡ trước.
Phủ Đại soái tổ chức tang lễ.