⬅ Trước Tiếp ➡

Cũng có thể là tɾong quá trình trưởng thành, kết giao bạn bè, những thăng trầm cuộc đời đã từ từ thay đổi tính cách ông ta, dần dần phóng đại những khiếm khuyết tɾong tính cách ấy lên.
"Chú Hải, chuyện này cần phải bàn bạc kỹ hơn. Không có tang lễ nhà ai lại đặt ở nhà người khác làm cả." Trương Lâm Quảng cố gắng hát mặt trắng, diễn cho trọn vai.
Trương Hải và anh ta cãi nhaụ
Trương Lâm Quảng cãi nhau quả thật không giỏi lắm, bất kể là đối với Trương Tri, Trương Nam Thù hay là với Trương Hải, anh ta đều tỏ ra miệng lưỡi vụng về.
Rất nhanh, anh ta đã rơi vào thế hạ phong.
Trương Tri đứng ra "Thôi thôi. Ơn nghĩa của ông nội đối với cha cháu, phủ Đại soái ba đời báo đáp cũng không hết. Cháu tin rằng, ông nội cũng sẽ phù hộ cho anh em chúng cháụ Cứ làm ở đây đi."
Trương Nam Thù cũng nói "Đừng cãi nữa, để người ngoài xem trò cười."
Trương Lâm Quảng nói không lại, tức giận phất tay áo bỏ đi.
Chuyện này coi như đã chốt.
Tổng quản sự của phủ Đại soái nghe tin này, sợ hãi biến sắc "Tổ chức tang lễ ở... ở phủ Đại soái?"
"Cứ làm như vậy đi." Trương Lâm Quảng nói.
Phủ Đại soái khẩn trương bận rộn lên.
Có người đi khiêng quan tài qua, có người phụ trách dựng rạp tang và linh đường, cũng có người đi phát tang, thông báo cho bạn bè người thân.
Việc này gây ra chấn̵ động không nhỏ.
Trương Lâm Quảng không ra mặt, anh ta trốn đi, Trương Nam Thù và Trương Tri tiếp khách.
Mọi người liền đều biết, phủ Đại soái cũng không đồng ý là bị ép buộc bất đắc dĩ.
Trên phương diện dư luận, anh em Trương gia đã kiếm đủ sự đồng cảm.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu ở hậu viện của Trương Nam Thù, ngay từ đầu đã nghe nói chuyện này.
"Chuyện này sao cứ kỳ quái thế nào ấy?" Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu vừa mới luyện tập xong, giữa mùa đông mà mồ hôi nhễ nhại đầy đầu đầy mặt, thậm chí anh còn chẳng thở dốc, bình thản tiếp lời "Cả cái Bắc Thành này đều thấy chuyện này làm rất kỳ quái."
Lại nói "Anh em Trương Hải đã trở thành mục tiêu công kích, bắt nạt con cháụ Nam Thù và ba anh em họ nhịn được một lúc ngắn dài, chuyện này làm rất đẹp."
Nhan Tâm lắc đầu "Không đúng."
"Chỗ nào không đúng?"
Cô nói không ra, nhưng cảm thấy chỗ nào cũng không ổn lắm.
Nhan Tâm đã trải qua quá nhiều nguy hiểm, khiến cô hễ ngửi thấy chút mùi âm mưu là toàn thân căng thẳng.
"Em không nói rõ được." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Em cảm thấy nhắm vào chúng ta?"
"Hai chúng ta bình thường ra ngoài đều rất cẩn thận, luôn có phó quan đi the0, nơi đến cũng đông người. Hầu như đều là ban ngày mới ra ngoài đi dạo." Nhan Tâm nói.
Muốn đối phó họ, hay nói cách khác là giết họ, cũng không thể chọn lúc này.
Một chiêu không thành, ngược lại sẽ khiến họ đề phòng.
"Nếu muốn đối phó chúng ta thì cách tốt nhất là thâm nhập vào phủ Đại soái. Thứ nhất, chúng ta sống ở đây, bản thân sẽ lơ là cảnh giác trước, hơn nữa, chúng ta xảy ra chuyện, cũng có lợi hơn cho việc chia rẽ quan hệ giữa Cảnh thị và Trương thị." Nhan Tâm nói.
Vẻ mặt thoải mái của Cảnh Nguyên Chiêu đanh lại.
Anh trầm ngâm.
Nhan Tâm "Anh đi tắm trước đi, đừng để bị lạnh."
Phòng tắm đã chuẩn bị sẵn nước nóng, Nhan Tâm đi the0 vào, ngồi bên cạnh bồn tắm kiểu mới, kỳ lưng cho anh.


⬅ Trước Tiếp ➡